Ninh Tiểu Nhàn Ngự Thần Lục

Quyển 5 - Chương 238: Gặp lại

Nữ tử nhà nông kia vẫn đứng trong phòng mình nhìn xung quanh, thấy nụ cười ôn nhu của hắn, nhất thời liền ngây người.

Quyền Thập Phương chưa vào gian phòng mình thuê, lững thững đi tới đi lui trong rừng trúc, ngồi trên tảng đá.

Buổi tối mùa hạ, gió lạnh thổi qua rừng trúc, khiến cây cối lao xao rung động, như tiếng mưa tiếng sóng, làm hắn nhớ lại lần đầu tiên gặp Ninh Tiểu Nhàn, cũng ở một khu rừng yên lặng như vậy.

Ở huyện Tứ Bình, hắn quyết định vung kiếm chém đứt tơ tình. Từ nhỏ hắn đã biết trên vai mình gánh trách nhiệm nặng nề, hắn và một phàm nhân không thể có tương lai. Trở về Triều Vân tông, hắn vẫn theo lẽ thường luyện công, đãi nhân tiếp vật, lúc phải nghe sư huấn thì nghe sư huấn, nên bế quan thì bế quan, tận lực khiến mọi việc như thường. Hắn nỗ lực áp chế tình cảm dưới đáy lòng, đồng thời tựa hồ cũng có hiệu quả.

Số lần hắn nhớ Ninh Tiểu Nhàn ngày càng ít, ít đến nỗi khiến hắn trầm mặc.

Bên trong tông tất cả mọi người đều phát hiện Quyền Thập Phương thay đổi, mặc dù vẫn khách khí với người khác, nhưng lại càng phát ra xa lạ, càng trong trẻo lạnh lùng. Người khiêm tốn tuy vẫn đoan chính lễ độ, trong mắt lại thường xuyên trống rỗng, đối với nữ tử trong lòng ngưỡng mộ hắn lại càng thêm không cảm xúc.

Hắn vốn tưởng một đoạn trần duyên này từ nay về sau sẽ chôn dưới đáy lòng, cho đến hôm qua gặp gỡ.

Hắn vẫn không biết người trên lưng chim trắng là nàng. Hắn cưỡi Tử Điện bảo kiếm đánh nàng từ trên lưng chim xuống, ánh mặt trời ban trưa chiếu lên gò má nàng. Trong khoảnh khắc kia, hắn như nghe được tiếng kinh hô của Diêu sư đệ, nghe được con tim mình đột nhiên vui vẻ nhảy lên, sau đó lần nữa quy về một mảnh tĩnh mịch….

Bọn họ gặp nhau lần nữa. Vậy mà lại là hắn xuất thủ đả thương nàng. Hắn trơ mắt nhìn nàng ho ra máu hai lần, sau đó an tĩnh nhắm mắt lại, dường như thế gian này không còn bất cứ thứ gì để lưu luyến nữa.

Trong khoảnh khắc kia. Quyền Thập Phương đột nhiên hiểu, cho tới giờ vẫn chưa từng quên nàng, mỗi một bộ dáng tươi cười của nàng, mỗi lần nàng gọi hắn là Quyền sư huynh, hắn đều có thể thuộc như lòng bàn tay. Cuối cùng cũng có một người khiến hắn nhìn trong mắt, nhớ trong tim. Giữa bọn họ chỉ là bèo nước tương phùng, tương tư cũng đã lặng yên khắc vào xương, mặc hắn lau cách nào cũng là phí công, mặc hắn đè nén thế nào cũng có ngày bùng nổ.

Hắn dường như đã tiêu hao hết linh lực đuổi theo con chim trắng này, trời có mắt, rốt cuộc để hắn đuổi kịp. Phải đến thôn nhỏ này tá túc. Chim trắng không thể duy trì hình thể yêu quái. Không thể làm gì khác hơn là đưa Ninh Tiểu Nhàn cho hắn ôm, bản thân hóa thành com chim lớn không quá bàn tay người, đứng trên vai giám thị hắn.

Cô nương trong ngực cuộn thành một đoàn nho nhỏ, thoạt nhìn nhu thuận như vậy, mềm mại như vậy, bất lực như vậy, thật khiến tim hắn tan nát. Trong nháy mắt, hắn quên mất cái gì tu hành, cái gì tông phái, cái gì trách nhiệm, chỉ hi vọng đoạn hành trình này cứ kéo dài mãi, vĩnh viễn không có điểm dừng. Để hắn bảo vệ cô gái ôn nhu khéo léo trong lòng.

Đương nhiên đó chỉ là hi vọng xa vời mà thôi. Nàng bị thương quá nặng, hôn mê vài lần ho đều ra máu. Theo đường cong duyên dáng của chiếc cằm chảy xuống, có một loại cảm giác đẹp kinh tâm khác, càng khiến hắn tự trách không thôi.

Hắn gặp quỷ sao mà chém một kiếm kia?

Với tướng mạo của Quyền Thập Phương, rất dễ dàng xin tá túc trong nông gia. Hắn kiểm tra thương thế cho Ninh Tiểu Nhàn, đầu tiên là kinh hoảng vì thương thế trầm trọng của nàng, sau đó liền thu được kinh hỉ lớn: trong cơ thể nàng có lực lượng, có thể sử dụng thần thông. Nàng cũng trở thành người tu tiên.

Ông trời rốt cuộc chiếu cố hắn.

Hơn nửa năm đè nén nỗi thống khổ và mê hoặc, tựa hồ trong nháy mắt biến mất không còn.