Ninh Tiểu Nhàn Ngự Thần Lục

Quyển 5 - Chương 230: Tọa kỵ

Yêu quái có thể nói chuyện, vậy ít nhất đã đến Hóa Hình kỳ. Nàng cám ơn hai người đang muốn đi ra ngoài, một gã thợ săn trong đó nói: “Vị cô nương này, lúc này tốt nhất không nên vào núi, không biết bác lang quân đánh nhau cùng ai, tiếng gào thét chấn núi, nếu đi sợ sẽ chịu vạ lây.” Cô nương này nhìn bất phàm, chẳng lẽ muốn vào núi tìm bác lang quân?

Người này tâm địa ngược lại rất tốt. Nàng khẽ mỉm cười: “Tiếng gào của bác lang quân nghe như cái gì?”

“Giống như tiếng trống, tiếng nổi trống cực lớn.”

Quả nhiên. “Cám ơn hai vị.” Nàng từ chối cho ý kiến, xoay người ra khỏi quán ăn cùng Đồ Tẫn.

“Lần này cuối cùng không có tìm nhầm chỗ rồi.” Nàng cười nói với Trường Thiên.

Hắn cúi đầu hừ một tiếng: “* Làm sao sai được. Chỉ có điều tốc độ bác thú rất nhanh, một lát nữa nếu có đánh nhau, nàng phải cách xa một chút.”

Đây là lần đầu tiên nàng chủ động tìm yêu quái gây sự, trước kia đều là bị động cuốn vào trong phân tranh của yêu quái.

Thành thật mà nói, ngồi trên người kỳ thú phi hành rất không thoải mái. Lưng thánh thú uốn cong lên, thân hình lại hết sức khổng lồ, mặc dù màu lông xinh đẹp nhưng rất thô và cứng rắn. . . Tóm lại, lúc nàng ngồi kỳ thú phi hành một khi vượt quá ba ngày, thân thể giống như muốn rời ra từng mảng, dù nàng đã là người tu tiên. Muốn cảm giác cụ thể xin tự tưởng tượng đang ngồi trên trên mui xe của xe lửa cũ kỹ xuất hành.

Hơn nữa Đồ Tẫn cũng không thích thân thể kỳ thú bị biến thành tọa kỵ để sử dụng. Hắn là đại tu sĩ Hóa Thần Kỳ, cho dù nhận Trường Thiên làm chủ, rốt cuộc tôn nghiêm vẫn còn, suốt ngày chở một đại cô nương bay tới bay lui là chuyện gì xảy ra?

Nàng cũng từng cân nhắc tới những yêu quái khác nhốt trong Thần Ma Ngục, nhưng mấy tên đó phần lớn đều da dày thịt béo, bay còn không nhanh bằng kỳ thú.

Ninh Tiểu Nhàn vẫn luôn rất hâm mộ thủ hạ đầu chim khổng lồ màu xanh của Mịch La. Có thể phi hành trên trời, đến không dấu vết. Cho nên sau khi Trường Thiên bàn bạc kế hoạch với nàng, liền nhắm vào trên người bác thú ở nơi cư trú lần này. Bác thú là yêu quái có tốc độ rất nhanh, cũng có năng lực phi hành, lấy ra làm tọa kỵ là lựa chọn không tệ.

Về phần bản thân nó có nguyện ý hay không? Cho xin, lúc ngư dân đánh cá có hỏi qua ý kiến con cá hay không? Nàng vẫn nhớ rất rõ ràng, lúc nàng biểu đạt ra ý này, khóe miệng Trường Thiên khẽ giương lên nụ cười. Hắn mặt mày lạnh lùng, bình thường khi cười lên trông sẽ hiền lành hơn rất nhiều. Duy chỉ có mỗi nụ cười này là càng lộ vẻ đặc biệt lạnh lùng.

“Rốt cuộc nàng cũng hiểu rõ.”

Ở thế giới này, cường giả chế định quy tắc, cường giả có được tất cả.