Ninh Tiểu Nhàn Ngự Thần Lục

Quyển 5 - Chương 229: Cứu viện

Edit: Tâm Tĩnh
Beta: Tiểu Tuyền

Lời nói Nhị công tử Phủ Phụng Thiên đối với những người này chính là miệng vàng lời ngọc, chân thật đáng tin. Ở nơi trong loạn thế này, có thể dùng bản thân thân cầu cả nhà già trẻ bình an, khoản mua bán này có lời, huống chi đối phương vốn là chủ tử mình?

Cho nên Mịch La bỏ máu của mình trên người mấy thế thân, cũng làm bí pháp, làm chín giọt máu duy trì hoạt tính trong ba ngày. Chính hắn xuất thân từ Phủ Phụng Thiên nên cũng biết tông phái muốn tìm người, hơn phân nửa dùng ngọc phù truy tung, nhưng ngọc phù đó chỉ có thể truy tung máu trên người.

Sau đó chính là thời gian độc tố cá nóc có hiệu quả. Trải qua Trường Thiên và Cùng Kỳ tính toán tốt phân lượng, trên lý luận có thể khiến cho Mịch La lâm vào trạng thái chết giả, nhịp tim đập đồng thời dừng lại, do đó giấu diếm được cảm ứng của ngọc phù truy tung.

Thuật giấu tung tích thiên hồ của Mịch La đã mất đi hiệu lực, mà độc tố lại kéo dài thời gian hai ngày, vừa lúc có thể kiên trì tới khi cứu viện của Mịch La chạy tới cứu người.

Hai ngày sau, cũng chính là lúc này, hồ yêu sẽ từ trạng thái chết giả tỉnh lại. Dĩ nhiên, đó chỉ là trên lý luận.

May mắn lý luận môn học của Trường Thiên và Cùng Kỳ đều làm không tệ, vì vậy quả nhiên Mịch La đúng hạn sống lại, cũng tiết kiệm được cho nàng rất nhiều phiền toái tiếp theo.

Đang khi nói chuyện, Trường Thiên nhắc nhở nàng: “Có người tới gần.”

Cứu binh đến rồi? Thời gian nắm chắc vừa vặn nha.

Sau mấy hơi thở, ba bóng đen từ phương xa xuất hiện. Ninh Tiểu Nhàn đã nhìn ra, trong số người tới có hai yêu quái ngày đó ở sông nhỏ trên ghềnh bãi đối diện đánh nhau, cái tráng hán khoẻ mạnh kháu khỉnh kia cùng với nam tử nhỏ gầy có thể biến thành chim khổng lồ màu xanh. Người cuối cùng ăn mặc kiểu văn sĩ, mặt mũi như người bốn mươi tuổi, cằm vuông chính trực, người mặc áo đen, lúc hành tẩu có một cỗ khí chất thong dong đạm mạc.

Nàng nhìn thấy tên văn sĩ mặc áo đen thì động dung. Bởi vì Trường Thiên đã phân biệt ra, đó không chỉ là một gã tu sĩ loài người mà tu vi cũng đến Đại Thừa hậu kỳ đại viên mãn. Trước đây tu vi cao nhất mà nàng gặp qua là Đạm Đài Dực. Nhưng hắn cũng chỉ có Luyện Hư kỳ mà thôi, so sánh với tên tu sĩ nhân loại này còn thấp hơn cả một cảnh giới!

Khó trách người tới chỉ có ba người. Chỉ bằng tu vi của văn sĩ áo đen kia, chắc đã đủ để che chở Mịch La chạy trốn tìm đường sống từ trong cạm bẫy mà huynh trưởng hắn bày ra rồi.

Nàng vẫn cho rằng trong phủ Phụng Thiên chỉ có yêu quái, nào biết cũng có tu sĩ nhân loại chịu dốc sức.

Ba người đến gần, tráng hán và nam tử nhỏ gầy cung kính hành lễ với Mịch La: “Mịch La đại nhân, thuộc hạ tới chậm.”