Ninh Tiểu Nhàn Ngự Thần Lục

Quyển 5 - Chương 228: Thoát thân

Hắn ở trong Thanh Giáp quân mò mẫm ba mươi năm mới bò lên, không biết có bao nhiêu lần dựa vào trực giác cứu mạng, vì vậy cũng không cảm thấy dựa vào trực giác làm việc có gì mất mặt. Nhìn ngọc phù trước mắt, biết không đuổi theo sai chỗ, lại càng mừng rỡ! Nếu có thể tự tay chém đầu Mịch La xuống, từ nay về sau mình sẽ bay thẳng lên mây xanh.

Nghĩ tới đây, trong lòng Bàng Tứ Hải lại càng nhiệt huyết sôi trào, hận giờ phút này sao Mịch La không đứng trước mặt chờ rơi đầu, hắn chỉ quát nhẹ: “Đuổi theo!” Mấy tên yêu quái trước mặt diện mạo thô kệch, sát nghiệt rất nặng, sát khí trên người cũng đủ khiến người đi đường sợ tới mức ngã trái ngã phải rồi, cho nên rất nhanh bọn họ đã tiến vào trong thành Ô Đà, vốn không nên có vấn đề gì.

Nhưng khiến Bàng Tứ Hải phiền não chính là trời còn chưa sáng, đội ngũ tiến cống đã tới thành Ô Đà, sau khi bổ sung cống phẩm của thành Ô Đà thì ở tại chỗ nghỉ ngơi và chỉnh đốn một ngày. Thành phố này thái bình đã lâu, cư dân ngày thường cũng không có chuyện gì lấy ra làm đề tài câu chuyện, ba năm tiến cống một lần, đội ngũ vào thành lập tức dẫn tới mọi người vây xem. Rất nhiều hài tử đi theo sau đoàn xe chạy băng băng, chơi vui không biết trời đất luôn. Giao thông tất nhiên rất hỗn loạn, muốn phóng ngựa chạy như điên trên đường, hầu như là việc không thể nào.

Hết lần này tới lần khác thành Ô Đà lại không thuộc quyền sở hữu của Phủ Phụng Thiên, kế hoạch lục soát người của Bàng Tứ Hải không thể trắng trợn tiến hành, cho nên bọn hắn đều đang mặc thường phục, ở nơi biển người như thủy triều mãnh liệt muốn tìm người thì phiền toái có rất nhiều.

Sau nửa canh giờ, rốt cục bọn họ dựa vào ngọc phù truy tung nhích tới gần mục tiêu nhưng lại là một quán cơm nhỏ rất không thu hút. Bàng Tứ Hải tiến vào quán cơm, trong lúc mọi người trợn mắt há hốc mồm liền xách một nam tử trẻ tuổi đang ăn mì ra cửa sau.

“Tráng sĩ, tiểu nhân không thù không oán với ngài. Ở đâu đắc tội ngài thế?” Trong tay nam tử kia còn nắm chiếc đũa, đối mặt với đám yêu quái run rẩy như bị bệnh truyền nhiễm, khí tức trên người cũng chỉ là một người phàm.

Bàng Tứ Hải trước sau gặp Mịch La nhiều lần. Nam nhân trước mặt xanh xao vàng vọt, nhìn là biết dinh dưỡng không đầy đủ, nơi nào có nửa phần giống Mịch La phong lưu phóng khoáng? Chỉ có điều Nhị công tử Phủ Phụng Thiên là người nổi danh thông minh tâm kế đầy rẫy, nói không chừng lại dùng thuật che mắt gì đó biến mình thành bộ dáng này cũng chưa biết chừng?

Cho nên Bàng Tứ Hải cũng lười phải nhiều lời với người này, một đao lau cổ người kia, sau đó kiên nhẫn đợi.

Một khắc đồng hồ sau, máu người kia đã chảy hết. Thi thể nằm trên đất nhưng lại không biến hình, thật sự là một người phàm.

Bàng Tứ Hải nhíu mày, lúc này mới cảm giác có chút khó giải quyết. Chỉ có điều Mịch La là người cực kì gian trá giảo hoạt. Nếu như không bày nghi trận, sao đúng với danh tiếng thiên hồ?

Sao ngọc phù truy tung lại chỉ dẫn hắn đuổi tới trên người một phàm nhân? Giải thích duy nhất chính là Mịch La bỏ máu của mình trên người này, bày ra nghi trận.

Đã có một lần tức có lần hai, có hai lại sinh bốn. Trong thành “thế thân” có máu tươi Mịch La giống như vậy còn không biết có bao nhiêu. May mắn hắn mang đến không ít người.