Ninh Tiểu Nhàn Ngự Thần Lục

Quyển 5 - Chương 221: Ngả bài

Edit: Tâm Tĩnh
Beta: Tiểu Tuyền

Nàng nhếch miệng: “Loại tình huống này, ngươi sẽ không nói bí mật của ta cho người thứ ba biết. Cho nên, chỉ cần ngươi không đuổi theo ta, những người khác nhất thời cũng sẽ không tìm được tới trên đầu ta!”

Ninh Tiểu Nhàn vừa nói xong câu đó, phòng khách nhất thời trở lên yên lặng. Mịch La híp mắt, cười nói: “Chuyện bí mật như vậy, ngươi lại công khai nói ra, không sợ tai vách mạch rừng sao?”

“Không sợ.” Nàng khẽ mở đôi môi đỏ mọng, cho hắn một nụ cười tự tin: “Ta đã bố trí kết giới, bên ngoài đừng nói là người phàm, thần tiên cũng không nghe thấy.”

Hắn nhìn chằm chằm nàng nhưng khuôn mặt bạch hồ quá manh, nàng lại không hề sợ hãi chút nào mà nói tiếp: “Thực lực Phủ Phụng Thiên mạnh mẽ như thế, ngươi thiếu mấy hạt giống linh trà, thu nhập chỉ thiếu đi một chút linh thạch, chỉ như trên gấm thêu hoa mà thôi.”

Nàng nói đúng, hiện tại người truy xét tung tích linh trà không phải hắn mà là tên huynh trưởng bất tài kia. Dĩ nhiên dùng bản lãnh ngu xuẩn kia của hắn có đuổi theo một trăm năm cũng đuổi không tới trên đầu nàng. Mà không lấy được linh trà, thế lực của mình – Mịch La chỉ phát triển chậm lại một chút thôi.

Nhưng câu chân chính đả động hắn chính là: “Ta nghe nói Nhị công tử Phủ Phụng Thiên là long phượng trong loài yêu, nói ra tất nhiên phải thực hiện, có ân phải đền. Ngươi thiếu ta ơn cứu mạng hai lần, dù sao cũng nên xóa bỏ nợ cũ đi chứ?”

Hai lần? Nàng khiến hắn trúng độc cá nóc cũng tính một lần sao? Da mặt nữ nhân này thật sự quá dày.

Hắn thấp giọng nói: “Ta muốn tất cả manh mối về Hám Thiên thần quân trên tay ngươi.” Mặc dù nơi này có kết giới, theo bản năng hắn vẫn thấp giọng nói.

Đầu cái gì mối, toàn bộ thần quân đều ở trong tay nàng nha! Nàng cố gắng quên ý nghĩ mang đến cảm giác hưng phấn quỷ dị kia đi, cũng thấp giọng nói: “Được. Nhưng phải qua một thời gian nữa.”

“Hiện tại phải đưa!”

“Không được!” Nàng ngồi ngay ngắn người lại nói: “Ta vẫn còn đang điều tra, cũng sắp tra được rồi.” Đợi nàng đi tới điểm cuối của Nam Thiệm Bộ Châu là tìm được.

Hắn liếc xéo nàng một cái. Nếu hắn hóa thân thành người mà có ánh mắt đó bảo đảm rất quyến rũ, đáng tiếc bây giờ hắn dùng ánh mắt tiểu hồ ly liếc nhìn nàng, cho nên chỉ có vẻ giảo hoạt và ngây thơ mà thôi: “Ngươi là một người pháp lực thấp kém . . ., truy xét tung tích thần quân làm cái gì?” Hơi thở trên người nàng rối loạn, hắn không biết nên gọi nàng là người, yêu hay nửa yêu nữa.

“Vậy tại sao Phủ Phụng Thiên lại đau khổ truy xét tung tích của hắn?” Nàng hỏi ngược lại.

“Đây là chuyện trong phủ chúng ta, người ngoài không có quyền hỏi tới.”

Nàng cũng ngẩng đầu lên nói: “Đó cũng là chuyện của ta. Ngoại nhân không có quyền hỏi tới.”