Ninh Tiểu Nhàn Ngự Thần Lục

Quyển 5 - Chương 220: Chữa thương

” Tính tình Hồ ly rất giảo hoạt, cho dù nàng không nói thì sớm muộn gì hắn cũng biết nàng đang trêu đùa hắn. Đến lúc đó ngược lại không dễ đàm phán.”

Nàng khẽ ừ. Là ảo giác của nàng sao, làm sao lúc hắn nói đến phủ Phụng Thiên, giọng nói có chút kỳ quái đây?

Lúc Ninh Tiểu Nhàn đi xuống lầu là lúc mặt trời đã sắp lặn. Nàng đi đến bên cạnh Mịch La, con chồn bạc đột nhiên ngẩng đầu nhìn nàng một cái.

Nàng thấy trong mắt Mịch La tràn đầy ngạc nhiên: “Tại sao?” Hắn sẽ không phải đã phát hiện cái gì sao? Hồ ly này quả nhiên giảo hoạt, trong mắt thường lộ ra thần sắc suy nghĩ sâu xa làm cho nàng có chút kiêng kỵ.

Bạch hồ miễn cưỡng tựa đầu trên chân trước, không để ý tới nàng.

Lúc nữ nhân này đi xuống, mang theo một trận làn gió thơm. Thân thể của hắn mặc dù không thể nhúc nhích nhưng khứu giác không mất, lập tức ngửi ra đó là mùi thơm ngát của nước hoa chắt lọc từ trăm loài hoa, đại khái lấy tinh chất hoa hồng làm chủ, tràn đầy mùi thơm cùng nhiệt tình, kìm lòng không đậu mà tinh tế ngửi mấy cái, cho nên phát hiện trên người của nàng còn mang theo một tia ẩm ướt, tuy mái tóc là khô, nhưng rối bù lỏng loẹt, hiển nhiên trước đó không lâu mới vừa tắm rửa qua.

Nhưng mà cả một ngày nàng đều ở trên lầu, đến nửa điểm âm thanh cũng không phát ra, chớ nói chi là tiếng nước chảy. Rốt cuộc nàng tắm rửa lúc nào cùng với ở nơi đâu? !

Càng ngày càng quỷ dị. Hắn híp mắt hồ ly, từ trong khóe mắt nhìn cô nương này. Lại thấy nàng tỉ mỉ thưởng thức chút thức ăn tinh phẩm Tề gia đưa tới sau đó mới để đũa xuống, dùng muối xanh súc miệng miệng, sau đó đi tới.

Mấy ngày nay, hắn không phải dùng ba bữa cơm, cho nên Ninh Tiểu Nhàn không thể làm gì khác hơn là mỗi ngày cung cấp cho hắn ăn một cây sâm Hồng Ngọc. Ba ngày qua hắn ăn hết ba sâm già bảy trăm năm, cộng lại hơn bảy vạn lượng bạc. Này có thể còn nhiều hơn bạc Tề nhị ở Thủy lao tham ô một năm kia. Một đống núi nhỏ bạc dường như có thể ngăn đường chảy của dòng suối nhỏ nhưng lại vào cái bụng của bạch hồ. Đến tiếng vang cũng nghe không đến. Hai ngày này, nàng vừa cho hắn ăn, vừa lắc đầu thịt đau không dứt, liên tục kêu phá sản.

Mịch La liếc mắt, thầm nghĩ nữ nhân này thật là thấy tiền như mạng, hồn nhiên chưa phát giác ra Nhị công tử Thiên Phủ cao ngạo hơn người đã bắt đầu ăn đồ của nàng dâng tặng ăn như chuyện bình thường, trong lòng không có gánh nặng. . . . . .

Thế nhưng lúc này nàng không có nhét nhân sâm cho hắn ăn, mà cầm một cái khay tới đây. Phía trên bày đầy bình bình lọ lọ.”Nội thương của ngươi sắp khỏi rồi, nên đánh tan máu bầm ra.” Trong phổi và trong lồng ngực hắn đều có máu bầm, Nếu chờ hắn dùng yêu lực tự nhiên hóa đi thì rất tốn thời gian.

Nàng giơ lên cây kéo hàn quang lòe lòe. Mịch La theo bản năng mà dùng chân trước bảo vệ ngực bụng, hai mắt nhìn chằm chằm nàng, một bộ dáng con dâu nhỏ không chịu nổi quấy nhiễu.

“Để xuống .” Không nghĩ tới đường đường yêu nghiệt cũng sẽ làm ra loại cử động này, nàng thật sự cười đến muốn nội thương. Nhưng trên mặt còn phải bày ra một bộ dáng chánh khí nghiêm nghị  .”Giúp cạo lông ngươi trên bụng, nếu không một lát ngăn tầm mắt ta rồi, ách khụ khụ, làm sao thi thuật?” Vẫn là thiếu chút nữa cười ra tiếng, nàng dùng sức ho kiềm nén lại.