Ninh Tiểu Nhàn Ngự Thần Lục

Quyển 5 - Chương 215: Vợ huynh đệ, không thể động

Edit: Mèo
Beta: Tiểu Tuyền

Đúng vậy a, trừ lão Quy Tiên, Trường Thiên học trận pháp cũng rất tinh thâm. Ở chỗ này bố trí trận pháp che dấu hơi thở linh thạch, hẳn cũng không phải là việc khó. Đợi đến khi nàng lông cánh đầy đủ rồi, có bản lãnh rồi, mới trở về khai thác những thứ linh thạch này. Đến lúc đó, đống bảo bối xanh mơn mởn này nhất định sẽ làm cho nàng như hổ thêm cánh!

Dưới sự chỉ đạo của Trường Thiên, nàng bận việc một canh giờ mới đem trận pháp này bố trí tốt. Từ trong kẽ đất bò ra ngoài, cả người nàng toàn bùn và cỏ, nào có nửa điểm tiên gia phiêu dật chứ? Nhưng mà nàng vẫn ngâm nga bài hát mà ra ngoài.

Không nên để ý loại chi tiết tỉ mĩ này nha, được lợi ích thực tế là quan trọng nhất.

Chuyện quan trọng đã xong, thời điểm trên đường về nàng cũng rất nhàn nhã đi chơi.

Từ trong cửa hàng bánh ngọt trên đường mua hai bao điểm tâm, nàng mới từ từ đi dạo về Tề trạch ở Thành Ô Đà. Kể từ khi có kỳ thú để cưỡi đi, từ nay về sau nàng đi đường có thể không cần vội vàng như vậy nữa. Dù sao dùng chân đo đạc thổ địa cùng bay trên trời mà đi, căn bản là hai khái niệm.

Nhưng mới vào một tiểu viện ở Tề Trạch, lỗ tai của nàng giật giật, sau đó núp kỹ phía sau một ngọn núi giả.

Bên cạnh tiểu viện truyền đến tiếng người nói chuyện, nàng vốn không để ý tới , nhưng người bên trong lại nhắc tới các lời nói như “Tề Tam nhi” , “Đáng chết” …., nàng lập tức liền có hứng thú. Tề Bàn Tử hôm qua mới về đến nhà, hôm nay đã có người muốn cho hắn nhập thổ vi an? Không nhìn mặt tăng cũng nhìn mặt phật a, hai người này thương nghị kế hoạch bí mật, quá xem thường “Tiên cô” nàng đi?

Cho nên nàng bày ra tư thế nghe góc tường tiêu chuẩn nhất, vận đủ thính lực, hồn nhiên đã quên cái tư thế của mình bây giờ không tiên phong, cũng không đạo cốt. Nha đầu này một chân bước chân vào tiên đồ rồi, nhưng ngay cả một chút tự giác Tu Chân giả cao quý cũng không có, Trường Thiên vuốt mi tâm. Chỉ cảm thấy rất nhức đầu.

Chỉ nghe được bên trong một nam một nữ đang nói chuyện với nhau.

Một giọng nam thô vội la lên: “Chớ có lên tiếng! Lời kiêng kỵ như vậy mà nói…, ngươi dám ở ban ngày ban mặt nói ra?”

Sau đó là một trận âm thanh kẻo kẹt đẩy cửa, đoán chừng là nam nhân này đi ra cửa phòng xem xét khắp mọi nơi một phen. Thấy trong viện quả thật không ai, mới yên tâm đi trở về. Có điều trong viện không ai, nhưng ngoài viện lại có tai. Hắn không ngờ tới thính lực tu sĩ giỏi như vậy, cách một cái sân lại cách một bức tường kín, còn có thể nghe được hắn và phụ nhân ở trong sảnh nói chuyện.

Phụ nhân cười lạnh: “Ngươi đem tiểu thiếp lão Tam lần lượt từng người ra chơi, chuyện kiêng kỵ như vậy vẫn làm ra được, còn sợ người khác nghe sao?”