Ninh Tiểu Nhàn Ngự Thần Lục

Quyển 5 - Chương 208: Không thu hoạch được gì

Giản Thường giương mắt nhìn nàng: “Ngươi sẽ thả chúng ta?”

“Nếu như hai ngươi không có hiềm nghi tất nhiên sẽ thả.” Nàng đáp rất dứt khoát.

Giản Thường cũng là người sảng khoái: “ Sau khi chúng ta bay qua núi Khốn Long Tuyết, căn cứ vào bí pháp sư môn chỉ thị vị trí thì không lâu tìm được đến Xuân Thành. Vốn tưởng rằng phải phí một phen khó khăn trắc trở, nào biết được sau khi tiến vào thành, rất thuận lợi đã tìm được ba đệ tử mất tích cùng hai vị trưởng lão.”

“Lúc ấy bọn hắn đang làm cái gì?”

“Ba tên đệ tử đang quan sát xuân tế, hai vị trưởng lão ngồi ở trong tiệm uống trà.”

Nàng đảo tròn mắt: “Lúc đó bọn họ có liên hệ với nhau?”

Hắn do dự một chút mới nói: “Thoạt nhìn… hình như bạn đường.” được nàng nhắc tới như vậy, mới thấy quả nhiên có chút kỳ quặc. Đệ tử Vô Lượng Kiếm Tông khi nào trở nên lớn gan như vậy rồi, trưởng lão ở bên trong còn không ngoan ngoãn đi phụng dưỡng, còn dám xem du tế?

“Các ngươi chưa từng hoài nghi tới?”

Ngô Hảo ở một bên lớn tiếng nói: “Chúng ta đang muốn tới gần, các ngươi đã quấy rối ngay trong đội ngũ du tế rồi. Giản sư đệ vội kéo ta qua bình yêu, nào biết được là hai ngươi!” Xưa nay hắn ở trong tông phái được tôn kính, đâu chịu nổi hạ dược, mối nhục bị bắt bực này hiện tại đã làm trong lòng đầy nộ khí.

Giản Thường nhẹ gật đầu: “Thật là như thế.”

Mấy người này, nghe rất khả nghi ah. Nàng tinh tế hỏi trang phục mấy người bên ngoài kia, sau đó xoay người định rời đi.

Sau lưng truyền đến tiếng kêu Ngô Hảo: “Yêu nữ, mau thả chúng ta. Ngươi đã nói với Giản sư đệ rồi đấy.”

Ninh Tiểu Nhàn quay người cười một tiếng: “Sẽ thả, nhưng không phải hiện tại. Chờ ta điều tra người dưới tay ngươi trước rồi nói sau.”

Ngô Hảo tức giận hỉ mũi trừng mắt: “Nói hươu nói vượn. Thủ hạ của ta sẽ có vấn đề gì? Ngươi nói về Luân Hồi kia quá hoang đường, quả thực là nằm mộng ban ngày. Ngươi cũng đừng có lại làm chuyện gì ngu xuẩn!”

Nàng nhếch miệng: “Không thử sao biết là chuyện ngu xuẩn?” Hai người này cũng đang ở trong cục, nàng chẳng muốn nhiều lời cùng bọn họ, liền lách mình đi ra.

Nàng và Đồ Tẫn chia nhau hành động. Nàng đi đối phó với vài tên đệ tử Trúc Cơ kỳ kia. Còn Đồ Tẫn đi bắt hai trưởng lão Kim Đan kỳ. Tuy chính nàng cũng chỉ tương đương với tu vi Hóa Hình kỳ, vốn cố ý, lại có chứa rất nhiều dược vật tương trợ, cũng không tốn quá nhiều khí lực liền bắt được ba tên đệ tử kia.

Thời gian của Đồ Tẫn dài hơn nhiều so với nàng. Tuy nói đối phó hai trưởng lão Kim Đan kỳ với hắn mà nói không phải việc khó, nhưng dù sao  trước mắt nhiều người như vậy, muốn vô thanh vô thức mà bắt hai người này, cũng phải phí không ít công phu.

Nhưng sau khi đem mấy người kia đều chộp tới, Luân Hồi cũng chưa từng bị phá.

Ninh Tiểu Nhàn có chút thiếu kiên nhẫn rồi. Bởi vì bắt mấy người kia, lại mất hết hai canh giờ.