Ninh Tiểu Nhàn Ngự Thần Lục

Quyển 5 - Chương 206: Khốn cục kỳ quái

Đối với tu sĩ mà nói, đương nhiên không cần chờ đợi thêm nữa. Mọi người của Vô Lượng Kiếm Tông đã chờ xuất phát, Ngô Hảo hướng về phía hai người Ninh Tiểu Nhàn khoát khoát tay tỏ ý tạm biệt, rồi ném ra một thuyền Diệp Ngọc cung cấp cho mọi người đi, sau đó điều khiển pháp khí này nhắm  phương hướng tuyết sơn bay đi.

Nàng cũng nên khởi hành rồi.

Đồ Tẫn đã hóa ra thân thú, nàng đang định xoay người ngồi lên, góc áo lại bị nhẹ nhàng kéo động, quay đầu nhìn lại thế nhưng lại là thiếu niên họ Phù kia.

Trong mắt hắn mang theo vài phần không nỡ: “Tỷ tỷ phải đi rồi sao?”

“Đúng vậy, đệ thì sao?”

Đôi mắt của thiếu niên sáng  lấp lánh, tràn ngập hi vọng: “Tiên lão gia vừa mới rời đi kia nói đệ có thiên phú tu tiên, chờ bọn họ giải quyết xong chuyện trong tay, sẽ trở về dẫn đệ đi.”

Đứa nhỏ này thông minh như thế, đã nhanh chóng tìm được chỗ dựa cho mình. Nàng thật tâm nói: “Chúc mừng.”

Thiếu niên mấp máy môi nói: “Đệ nhất định sẽ cố gắng. Nếu sau này học thành, làm thế nào đệ tìm được tỷ?”

Hắn lại muốn tìm được mình? Ninh Tiểu Nhàn nở nụ cười, ngưng thần nghĩ nghĩ, từ trong lòng lấy ra một thanh phù tiền bỏ vào trong lòng bàn tay của hắn: “Dù là cách thiên sơn vạn thủy, thả cái đồng tiền này ra, nó cũng có thể tìm được ta.”

Hắn đem cái đồng tiền này nắm chặt trong lòng bàn tay.

“Ta phải đi a…, sau này còn gặp lại a.” Ninh Tiểu Nhàn vuốt ve đỉnh đầu của hắn, xoay người cưỡi kỳ thú xuyên núi mà đi.

Nàng lờ mờ nghe được âm thanh thiếu niên ở sau lưng hô to: “Tỷ tỷ, đệ tên Phù Tuấn! Cuối cùng có một ngày, đệ sẽ trả lại ân tình của tỷ.”

——————–

Ngoài cửa sổ tiếng hót chiêm chiếp nhẹ vang, làm Ninh Tiểu Nhàn từ trong mộng tỉnh lại. Nàng miễn cưỡng lặng lẽ trợn mắt, phát hiện bên cửa gỗ có  một con hỉ thước ngó đầu ra nhìn.

“Đáng ghét, lại lải nhải trong mộng của ta!” Nàng dúm môi huýt sáo một cái, dọa con chim chạy đi. Mới thoải mái duỗi lưng, không có ý thức là sao mình lại nói “lại”.

Ánh mặt trời đã sắp chiếu đến trên người nàng rồi, giấc ngủ này thật ngon, thật là thoải mái.

Vừa ngồi xuống, cái giường dưới thân đã phát ra một tiếng cót két giòn vang, ngược lại làm nàng càng hoảng sợ. Giường của nàng, lúc nào trở nên không rắn chắc như vậy rồi hả?

Nàng đưa tay ra vỗ , mới phát hiện cái giường này làm bằng cây mây, nhìn bằng mắt có thể thấy được, ánh mặt trời đầy đủ chiếu cả gian phòng, tất cả các dụng cụ đều làm bằng mây tre. Đằng y, đằng sàng,tủ y phục nhỏ cũng bằng mây tre. Thậm chí còn có một bàn trang điểm bằng mây, trên bàn để chiếc trâm cài tóc nàng tháo xuống trước lúc ngủ, cùng với một cái túi thơm nho nhỏ thêu chứ “Cát”.