Ninh Tiểu Nhàn Ngự Thần Lục

Quyển 5 - Chương 202: Báo thù

Sau khi hắn học xong đan phương, cũng không để trong lòng, bởi vì  bất luận người nào dùng Duyên Thọ đan, thì cả đời cũng chỉ có thể có hiệu lực một lần. Chính hắn dù sao cũng là tu sĩ, tuổi thọ tu sĩ Kim Đan kỳ cũng đã có gần mấy trăm năm.

Bởi vì hắn luyện được  một tay đan tốt, đã có người tìm tới hắn, nói nguyện ý dùng giá cả linh thạch phù hợp cứ ba năm thu mua Duyên Thọ đan của hắn một lần. Hoàng Trung chỉ là một tán tu, lại bởi vì trước kia tranh đấu nên cảnh giới tu vi bị tụt xuống, con đường tu luyện đã rất gian nan, có chuyện tốt như vậy tất nhiên là mừng rỡ. Vì vậy hắn tìm một nơi vắng vẻ ở núi Khốn Long Tuyết,cứ đến thời điểm băng tuyết thường bắt ít người đến luyện Duyên Thọ đan.

Ở tại nơi núi tuyết trắng xóa này, vô luận phàm nhân như thế nào lạc đường đều không gây chú ý với tiên phái. Hắn ở chỗ này vài chục năm, cũng là trôi qua tiêu diêu tự tại, tích góp từng tí một không ít tiền tài.

“Ngươi biết Duyên Thọ đan được luyện ra cuối cùng bị ai mua đi không hả?”

Hoàng Trung lắc đầu: “Không rõ ràng lắm, ta chỉ biết là cứ ba năm đều có người liên lạc cùng ta, cầm linh thạch để đổi đan dược.” Hắn ngừng một chút nói. “Nhưng mà ta cũng bí mật tra xét, Duyên Thọ đan hình như là được Thiên Thượng cư bán ra.”

Thiên Thượng cư! Nàng bỗng nhiên cả kinh. Đây chính là một nơi phát mại số một ở Nam Chiêm Bộ Châu, ngay cả nàng cũng nghe như sấm bên tai.

Kế tiếp nàng lại tùy ý hỏi mấy vấn đề, Hoàng Trung đều vẻ mặt chân thành mà trả lời, hơn nữa còn thề thốt tự xưng tất cả đều là nói thật.

“Có phải là lời nói thật hay không, không phải ngươi nói là được.” Nàng nháy mắt ra dấu với Đồ Tẫn, hắn hiểu ý, từ đầu ngón tay bay ra một làn khói đen bay vào trong tai Hoàng Trung. Tu sĩ này lập tức cảm thấy cả người giống như bị tưới trên dưới một trăm cân rượu đế, không chỉ ngực buồn bực muốn ói, trong đầu cũng kịch liệt đau nhức vô cùng, mạch máu gần huyệt thái dương thình thịch nhảy không ngừng, dường như chỉ sau một giây sẽ nổ tung vậy…

Người miệng lưỡi hai mặt, sao nói có lý được, chỉ có trí nhớ hồn phách mới không nói dối được đấy.

Qua một thời gian, Đồ Tẫn mới thu hồi hồn phách phân thân của mình, xem ra là “lời thật lòng đại mạo hiểm” chơi xong rồi, mới nói với Ninh Tiểu Nhàn: “Hắn không nói sai.”

Có  người là công cụ phát hiện nói dối thật là tốt ah.

Ninh Tiểu Nhàn thỏa mãn gật đầu: “Coi như ngươi thức thời. Ngươi đem bí pháp đạt được trong động tiên nhân giao ra đây a.”

Hoàng Trung nào dám cãi lời, từ trong túi trữ vật lấy sách nhỏ giao lên, lòng đầy chờ mong nói: “Cô nương, ta đã nói thật, hứa hẹn ngài vừa mới ưng thuận?”