Ninh Tiểu Nhàn Ngự Thần Lục

Quyển 4 - Chương 200: Truy tìm dấu vết

“Ngươi nhanh chút đi!” Hắn nhìn Ninh Tiểu Nhàn một cái, biết nàng không đành lòng chặt đầu người, cho nên đi tới làm thay.

Sau hai hơi thở, trong nông trang rốt cục an tĩnh lại. Đây cũng là Tiên phàm có khác rồi, những thứ này phảng phất như Zombie có thể kinh sợ người phàm, chống lại Đồ Tẫn có thần thông như vậy, chẳng khác gì gà chó.

Hắn tàn sát hết Con rối xong, thấp giọng nói: “Ninh Tiểu Nhàn, truy xét đi, có thể hay không?”

Người này cho tới bây giờ vẫn mang bộ dạng không liên quan đến mình, lại nguyện ý xuất thủ quản nhàn sự người phàm?

Đại khái là trên mặt nàng hơi có vẻ giật mình, Đồ Tẫn ho một tiếng nói: “Những hồn phách của Con rối này đã bị mất, người làm chuyện này, thủ pháp hết sức thú vị, ta muốn xem một chút.”

Hóa ra là gặp phải đồng đạo nên có chút ngứa nghề. Nàng trầm ngâm một phen, nếu trong tay đối phương chỉ có Con rối lực chiến đấu như thế này, thì không đủ gây sợ, đi xem một cái cũng không sao .

Trường Thiên không nói gì, hiển nhiên là ngầm đồng ý rồi.

Trong đám người, thiếu niên họ Phù rốt cục vẫn không tìm được cha của mình. Những người bị giam khác ở trong hầm nói, phụ thân của hắn đã bị mang đi.

Ngoài dự tính của mọi người là hắn không khóc, chỉ đứng ở trong đống tuyết ngẩn ngơ một lúc lâu, mới đi đến trước người Ninh Tiểu Nhàn quỳ xuống, không chút do dự dập đầu ba cái: “Tỷ tỷ, xin ngài tìm cha của ta.” Thiếu niên này nhạy cảm mà nhận thấy được, giữa hai người bọn họ, Trữ Tiểu Nhàn là chủ, mà Đồ Tẫn là người hầu.

Trong mắt của nàng mang theo ba phần đồng tình: “Phụ thân ngươi có thể đã chết.”

Thiếu niên họ Phù quỳ trên mặt đất, nắm quả đấm thật chặt, cúi đầu xuống đất như cũ, không nói gì. Trên mặt Đồ Tẫn lộ ra vẻ không kiên nhẫn, đang định quát tháo thi Ninh Tiểu Nhàn khoát tay bảo hắn dừng lại.

Cái chuyện nhàn sự này, nàng vốn là có thể mặc kệ. Đường đi về phía tây lần này, kể từ khi ra khỏi thôn Thiên Thủy về sau. Nàng có chân chính nhận được sự giúp đở to lớn của người sao?

Nàng chỉ do dự hai hơi thở, liền nói với Đồ Tẫn: “Những Con rối này vẫn còn lưu lại dấu vết ở trên mặt tuyết, hãy truy tìm nhanh. Một lát tuyết rơi lớn sẽ phủ mất dấu chân.” Đưa tay chỉ thiếu niên trên mặt đất, “Ngươi bế hắn lên, có thể đi nhanh hơn chút ít.”

Nàng rõ ràng muốn quản chuyện này rồi. Đồ Tẫn tức giận bế thiếu niên liên tục nói cám ơn rời khỏi, men theo dấu chân mà đi trước.