Ninh Tiểu Nhàn Ngự Thần Lục

Quyển 4 - Chương 198: Thiếu niên chạy trốn

Dưới chân núi Khốn Long Tuyết.

Ban đêm, cây tùng nhẹ lay động, ánh trắng chiếu khắp nơi, chiếu vào thế giới tuyết trắng vô cùng thuần khiết này. Từ sau đại thịnh Đế Lưu tương, giữa trời đất, những bông tuyết đầu tiên rốt cục rơi xuống, trên núi Khốn Long Tuyết thuộc khu vực Vân Chân, trong vòng ba tháng đã nghênh đón hơn mười mấy trận bão tuyết.

Trong lúc vạn vật đang yên tĩnh,  một trận âm thanh kẽo kẹt kẽo kẹt từ trên mặt tuyết truyền đến, là một gã thiếu niên mười hai, mười ba tuổi đang hoảng hốt chạy trốn. Hơi thở phả ra thành sương mù, ở bên trong nước đóng thành băng, hắn lại chỉ mặc một thân trang phục vải bông cũ rách. Đại khái là chạy trốn quá nhanh, trên trán thậm chí có lấm tấm mồ hôi thấm ra, khi bị gió thổi, nháy mắt liền đông lạnh thành miếng băng mỏng.

Hiển nhiên hắn cũng không phải là quá quen thuộc địa hình nơi, chạy một lát liền dừng lại phân biệt một chút hoàn cảnh chung quanh, hơn nữa trên mặt tràn đầy sợ hãi nhìn một chút con đường về đen kịt. Ba ngày trước có một trận bão tuyết, trên mặt đất đọng lại tuyết dày hơn một xích, hắn một bước sâu một bước nông mà dẫm lên trên, không biết đã trượt ngã bao nhiêu lần. Bết bát nhất chính là, trên mặt đất đầy tuyết này lưu lại dấu chân quá rõ ràng rồi, chính là trẻ con cũng có thể dễ dàng truy tìm được hắn.

Hắn ôm lấy cánh tay của mình nhanh chóng ma sát, hi vọng lại sinh ra một chút nhiệt. Bên ngoài rét căm căm quá mức đáng sợ, cơ hồ muốn thể lực của hắn biến mất không còn một mống, hắn mới chạy vội một hồi, cũng cảm giác được hai đầu gối của mình đã không thể cong.

Một trận gió lạnh thổi qua, thiếu chút nữa mang chút nhiệt cuối cùng trong thân thể đi, nhưng hắn vẫn không kinh sợ mà còn lấy làm mừng. Bông tuyết mềm nhẹ nhưng tinh mịn từ trên trời giáng xuống, xem ra lại muốn nghênh đón một trận bão tuyết nữa. Tuyết này, có thể thay hắn che dấu hành tung, tranh thủ thêm một chút thời gian chạy trốn.

Chuyện tốt thành đôi, trong bông tuyết tung bay, hắn rốt cục thấy phía trước có chút ánh sáng yếu ớt. Nhất thời mừng đến nhếch môi cười, kết quả bị gió thổi một miệng tuyết. Hắn liền nhớ được dưới chân núi có một thôn nhỏ có người ở, ánh đèn màu vàng nhạt thoạt nhìn ấm áp như vậy. Để cho thân thể mỏi mệt của hắn lần nữa ép ra một chút sức lực. Chạy mau!

Non nửa khắc sau, hắn rốt cục chạy vào cái thung lũng nhỏ này, cách trung tâm thôn không xa, cái gian phòng đèn sáng nhiều nhất chỉ có hơn mười bước nữa. Nhưng lúc này, hai chân của hắn đã mất đi tri giác, mỗi một bước cố gắng đi đều run rẫy không dứt. Hắn lảo đảo hai cái, thân thể cứng ngắc rốt cục không nghe sai sử, thẳng tắp mà ngã xuống trên mặt tuyết.

Chỉ kém năm bước. Chỉ kém năm bước là có thể đến cửa rồi, mành che mà nhấc lên, bên trong chính là thế giới ấm áp! Nhưng hắn lại không thể động đậy. Gió trong thung lũng  mặc dù không hề điên cuồng gào thét nữa. Nhưng Tuyết rơi lạnh như băng lại cũng không chỗ thua kém, hắn vừa nằm xuống mấy hơi thời gian như vậy, cũng cảm giác được sinh mạng trong thân thể  bị băng tuyết trên mặt đất hút lấy.

Rốt cục, vẫn không chạy thoát sao? Hắn không cam tâm. Khóe mắt hiếu niên thấm ra nước mắt. Còn chưa có chảy xuống gương mặt liền biến thành miếng băng mỏng. Nhưng hắn ngay cả sức lực giơ tay lên lau cũng không có.

Trước mắt của hắn cũng dần dần mơ hồ. . . . . .