Ninh Tiểu Nhàn Ngự Thần Lục

Quyển 4 - Chương 192: Cảm động thông hiểu

Nói xong, nàng nhẹ nhàng mà xoay người, tự nhiên đi ra khỏi Trần phủ. Đồ Tẫn theo sát phía sau.

Nàng chưa bao giờ để mặc người ta tính toán mình. Lần này tự dưng bị khinh bỉ, nếu không phải quấn vào thương đội Vân Hổ, nàng sẽ có thái độ cứng rắn hơn với nhà này.

Một phủ đệ lớn như vậy, lại không người nào dám ra mặt giữ nàng.

Xế chiều ngày thứ hai, nàng đang uống trà, Trần phủ truyền tin tức tới thương đội Vân Hổ.

Chỗ sơ suất ở tại Trung Châu. Trần phủ nhờ thương đội Khánh Phong đi Trung Châu đến Nguyên Xuân đường mua thuốc. Lúc đó, Lãnh Hương hoàn này vừa vặn bán rời khỏi hàng, hiệu thuốc tỏ vẻ mười ngày sau mới nhập hàng, nhưng thương đội kia năm ngày sau sẽ phải xuất phát rồi. Không cách nào trễ được, nên người chịu trách nhiệm chọn mua đến một … hiệu thuốc khác đi mua Lãnh Hương hoàn, trở lại thành An Bình, coi như là mua từ Nguyên Xuân đường rồi đưa đến Trần phủ.

Hiệu thuốc bán Lãnh Hương hoàn bởi vì trộn một lượng thủy ngân rất nhỏ, hiệu quả cũng rất không tệ. Nhưng thương đội mua lại không biết rõ, loại thuốc này ở địa phương chỉ bán hơn một nửa là ngừng cung ứng. Nguyên nhân là rốt cục có người nghiệm ra thuốc này có độc.

Trần lão gia nói là “Người đang ngồi trong nhà, họa từ trên trời rơi xuống”. nhưng so ra chỉ có một thằng bị xui xẻo thảm—— Hạ Hoa! Thương đội đi Trung Châu mua dược là do hắn dẫn dắt, người chịu trách nhiệm chọn mua chính là cậu em vợ hắn, cho nên hàng hóa mua qua tay cũng không xem kĩ đã mang trở về.

Chuyện này, vòng tới vòng lui, kết quả liền cuốn tới thương đội Khánh Phong rồi, chỉ là họa từ Đặng Hạo biến thành Hạ Hoa. Nghe nói hán tử Thiết Tháp này nhận được tin tức sau, dường như ở tại chỗ mặt trắng không còn giọt máu.

Ngày hôm đó Thương đội Vân Hổ liền vui vẻ như lễ mừng năm mới. Bản thân hắn làm khó dễ người khác, rốt cục cũng bị trả đũa lại. Còn có cái gì hả lòng hả dạ hơn cái này chứ? Từ nay về sau Hạ Hoa đương nhiên là đem thương đội Vân Hổ và Đặng Hạo ghi hận trong lòng, nhưng vậy thì có sao? Chỉ cần bọn họ không đắc tội với chủ sự Phúc Trường An, đám hán tử này sống trên vết đao nhiễm máu làm sao mà để ý nhiều như vậy?

Trần phủ còn nhờ thương đội Vân Hổ đưa cho Ninh Tiểu Nhàn một trăm lượng vàng. Nói là bồi thường phương thuốc độc nhất của nàng bị tiết lộ. Nhưng trong lòng nàng biết rõ, nếu mình không ra tay ở lúc cuối cùng kia, Trần phủ chịu lấy ra số tiền này đưa tới sao?

Sáng sớm hôm sau, khi nàng đưa linh lộ nóng hổi đọng lại trong chén Nguyệt Quang cho Trường Thiên, hắn nhạy cảm phát hiện cảm xúc của nàng có chút xuống thấp.

“Sao?” Nàng không giống người có thói quen bi thương.

Nàng vô tình nói: ” Không có thú vị a.”