Ninh Tiểu Nhàn Ngự Thần Lục

Quyển 4 - Chương 188: Thành An Bình

Chiếm chút lợi? Đó là lợi ích lớn, lực lượng hắn hấp thu gấp mười sáu lần yêu quái thông thường!

“Khi ta thay đổi thể chất cho nàng, ngày Đế Lưu Tương, nàng cũng có thể hấp thu ánh trăng thu lợi.”

“Ta?” Nàng khó tin chỉ vào mũi mình. Nàng là người đó!

“Đúng, là nàng.” Hắn thuận thế nhéo mũi nàng: “Nàng tu luyện chính là công pháp của yêu tộc, hấp thu ánh trăng thì có gì mà kỳ quái?”

Thân là nhân loại, lại làm việc con người không làm được, như vậy được sao? Nàng ha ha cười gượng hai tiếng.

Hắn nhìn thấu lo lắng trong lòng nàng, cũng không nói toạc ra. Có một số việc, tự mình trải qua mới biết được tốt xấu.

Trạm kế tiếp của nàng chính là thành An Bình trong nội cảnh Lôi châu, cũng là mục tiêu của thương đội Vân Hổ. Khánh Phong thương hành có chi nhánh ở Lôi châu, cũng từng mời Đặng Hạo gia nhập vào chi nhánh này. Đặng Hạo đã đồng ý, cho nên chuyến này của thương đội Vân Hổ, chính là muốn đổi cờ hiệu ở thành An Bình, từ nay về sau sẽ đi thương dưới danh nghĩ Khánh Phong thương hành.

Chỗ tốt của tổ chức lớn thật không cần nói, cho nên người người trong thương đội giơ hai tay tán thành. Bọn họ đi trước Ninh Tiểu Nhàn khoảng mười ngày, lúc này đoán chừng đã đến nơi.

Trường Thiên biết ngoài miệng nàng không nói nhưng trong lòng có chút sầu não. Dù sao nàng theo thương đội Vân Hổ từ huyện Tứ Bình, dọc đường đi thương đội cung cấp tiện lợi cho nàng không phải ít. Bây giờ thương đội tìm được ông chủ tốt, mà nàng muốn thoát khỏi phạm vi người phàm, thời khắc mỗi người một ngả đến rồi.

Nàng đến thành An Bình, chỉ để nói lời từ biệt thôi.

Vì Trường Thiên thu phục Đồ Tẫn, mà Đồ Tẫn phụ thân trên người kỳ lân, cho nên hắn hiển nhiên trở thành phi hành tọa kị. Tuy kỳ lân không quá am hiểu phi hành nhưng một ngày nghìn dặm  vẫn là có thể.

Thương đội phải đi hết mười ngày lộ trình, nàng cưỡi kỳ lân, chỉ dùng ba canh giờ liền đuổi kịp. Kỳ thực vốn chỉ cần một canh giờ là đủ. Đáng tiếc nàng đột nhiên phát hiện, bay trên cao cũng không tốt đẹp như thoạt nhìn vậy!

Trên trời, gió quá mạnh, kỳ lân da dày thịt béo không có gì để nói, với thể chất đã qua tôi thể của nàng cũng bị thổi đến nỗi da đỏ ửng, thân thể phát đau, không thể làm gì khác hơn là cúi xuống cầu xin kỳ lân bay ở tầng thấp.

Cho dù vậy, mắt nàng cũng không mở được. Aizz, nàng thật cần một cái kính phòng gió. Đến nơi, mặt nàng đầy bụi. Tóc cũng thành tạo hình như sét đánh, bất đắc dĩ phải vào Thần Ma ngục tỉ mỉ rửa mặt chải đầu mới dám vào thành.

Trường Thiên còn có thể nhịn cười chứ Cùng Kỳ đã lăn ra đất. Nàng hung hăng đạp cái lò chết tiệt này vài đạp. Cũng không khiến nó dừng cuồng tiếu.