Ninh Tiểu Nhàn Ngự Thần Lục

Quyển 4 - Chương 184: Ân tình đêm hôm đó

Lại nghe ảnh tượng Tố Hà tiên tử khẽ thở dài: “Bọn họ…. bọn họ cũng không biết ta phong ấn ngươi. Ta không đành lòng giết ngươi, lại không muốn để họ tìm được ngươi, cho nên mới thiết lập nơi phong ấn ở bắc Nam Chiêm Bộ Châu.”

“Qua nhiều năm như vậy, ngươi nhất định rất hận ta, rất hận Điện Vân Tiêu, ngày ngày đêm đêm muốn báo thù đúng không?” Nàng dừng một chút mới ôn nhu nói: “Nếu là như vậy xin ngươi nể tình ân tình đêm hôm đó, buông tha cho môn phái này đi. Thiên hạ to lớn, chỗ nào mà ngươi không thể tung hoành?” Nói xong lời cuối sắc mặt của nàng có chút đỏ lên, giọng cũng mềm nhũn, đâu giống chưởng môn một phái, ngược lại càng giống đại cô nương mười bảy mười tám tuổi nhớ lại việc không thể cho người khác biết.

May là mọi người trong Điện Vân Tiêu lúc này cách cực xa, không nghe được hai người nói.

Đồ Tẫn nhìn dáng hình của nàng, nghe giọng nàng, cổ họng giật giật, lửa giận như gặp phải băng tuyết, trong nháy mắt hóa thành nhu tình.

Đêm hôm đó sao…..

Đêm hôm đó, ánh trăng cũng mê người như vậy.

Hắn biết rõ là cái bẫy nhưng khi nàng cởi áo khoác, ánh trăng bàng bạc chiếc lên thân thể xích lõa mềm mại, bức tranh đẹp kia khiến hắn đến hô hấp cũng ngừng lại.

Hắn rốt cuộc được như nguyện đoạt lấy nàng. Mùi vị kia, so với tưởng tượng của hắn còn tuyệt hơn gấp mười, gấp trăm lần, nếu khi đó mà chết ngay hắn cũng không hối hận.

Hắn rong ruổi ngang dọc, khoái ý lâm li, nàng uyển chuyển dưới thân hầu hạ, khẽ hô khẽ rên. Bọn họ gắn bó như môi với răng, da thịt thân cận, cảm thụ mỗi một nhịp tim, mỗi một sự run rẩy. Cũng chỉ có thời khắc thân mật nhất đó hắn mới phát hiện thiên chi kiêu nữ này trong xương cũng tịch mịch và bất đắc dĩ giống hắn.

Đêm hôm đó bọn họ cho khát vọng rất nhiều lần, như sưởi ấm cho nhau trong trời đông giá rét. Thẳng đến khi ánh sáng rạng đông nhô lên, hắn rốt cuộc bỏ xuống tâm phòng bị.

Nàng khổ sở chờ đợi chính là cơ hội này. Khi hắn vui sướng nhất, thỏa mãn nhất, không phòng bị nhất thành công gieo hồn độc cho hắn. Bắt được Ma Ảnh Đồ Tẫn mà tứ đại tiên phái đều không bắt được.

Chuyện về sau hắn đều không nhớ rõ. Nhưng bị trấn áp trong nơi phong ấn hơn ngàn năm, đoạn ký ức đau khổ mà ngọt ngào mỗi một chi tiết hắn đều không hề quên.

Nhu tràng bách chuyển, rốt cuộc hắn khàn giọng nói ra một chữ “được”. Đúng lúc này, thần niệm của Tố Hà tiên tử như một tiểu cô nương le lưỡi nói: “Nếu ngươi đáp được, như vậy, xin tha thứ cho ta một lần nữa được không?”