Ninh Tiểu Nhàn Ngự Thần Lục

Quyển 4 - Chương 179: Chủ chốt phá trận

Editor: Hàn Tuyết
Beta: Tiểu Tuyền

Suốt hai ngày qua, nàng không có tí xíu tiến triển nào. Cái kết giới này đơn giản nhưng lại chắc chắn, dường như vững trãi đứng nguyên tại chỗ này.

Nàng hỏi Đồ Tẫn về cuộc đời của Tố Hà tiên tử, nghe được đáp án càng cảm thấy vô lực.

Tố Hà tiên tử nhận chức trưởng lại là thiên tài ở vùng nam trung bộ. Nàng từ khi năm tuổi đã bắt đầu tu tiên, chăm chỉ tu hành, lúc chín tuổi đã tạo ra kết giới độc đáo đầu tiên!

Cái gọi là kết giới, là người thi thuật sử dụng chú pháp đặc biệt ở trên đất, khiến cho vật kiến trúc nằm bên trên nó bị cách ly ra một khối riêng biệt, để bảo vệ vật phẩm quý trọng an toàn trong đó. Tố Hà tiên tử rất có thiên phú, nàng tự nghĩ ra cái kết giới đầu tiên, khiến cho bốn vị trưởng lão của Tứ đại tiên phái ở gần liên thủ cường công đều không thể công phá. Nàng ở những địa phương khác của nam trung bộ thiết kế kết giới, từ trước đến nay vẫn không gì phá nổi.

Một người trong tiên phái bố trí kết giới mà ngay cả các trưởng lão tiên phái đều không có cách nào phá kết giới, thì Ninh Tiểu Nhàn nàng lấy cái gì để phá chứ?

Không chỉ có thạch động, nàng còn lần lượt kiểm tra cả ngọn núi. Mỗi một tảng đá ở núi này, mỗi một vết tích, đều không qua khỏi ánh mắt của nàng. Lần này khi Đồ Tẫn đi tới, thậm chí đã thấy nàng gục trên mặt đất lay tảng đá ở giữa cỏ xanh, cho nên mới biết, nữ nhân này khát vọng có được chén Nguyệt Quang, mãnh liệt hơn bất luận kẻ nào.

Nhưng nàng không thu hoạch được gì. Ngọn núi này thật sạch sẽ, vấn đề gì cũng không có, cũng không bố trí cơ quan.

Nàng vuốt vuốt đôi mắt đã xuất hiện tia máu, phủi phủi mông đứng lên đi vài bước. Hai ngày qua, nàng cũng mặc kệ trên mặt đất dơ bẩn, căn bản đều duy trì tư thế ngồi bó gối quan sát đá xung quanh, cho dù thể chất nàng luyện qua bí quyết dẫn đường, chợt đứng lên cũng cảm thấy đầu quay cuồng, đây là dấu hiệu máu không đủ lên não.

Nàng có chút hỗn loạn, rất cần thiết ngủ một giấc, nhưng bây giờ nào dám ngủ? Từ lúc tiến vào bí cảnh tới nay. Đây đã là ngày thứ tư rồi, hơn nữa ánh trăng chiếu đến đang nhắc nhở nàng —— ngày thứ tư cũng sắp nhanh qua. Trước kia nàng vẫn cho là chỉ có cường độ chiến đấu cao mới có thể làm người ta đau đớn không chịu nổi, nào biết trò chơi cũng làm nàng vắt kiệt sức như vậy.

Nàng nên làm cái gì bây giờ đây? Ở trong bí cảnh sinh tồn bốn ngày đã là không dễ, hôm nay chén Nguyệt Quang gần trong gang tấc, nhưng nàng lại không đụng được chút nào.

Trận pháp, kết giới vân vân, nàng hoàn toàn không hiểu! Nếu có Trường Thiên ở chỗ này, hắn sẽ làm sao?

Hắn biết nàng không có linh lực, nhưng nàng phải phá giới. Nếu như hắn có thể lên tiếng chỉ điểm nàng. Hắn có thể nói cho nàng biết dùng loại biện pháp nào sao?

Nàng lần nữa ngồi xuống, nhắm lại mắt, chống cự cơn buồn ngủ mãnh liệt, sau đó hít sâu thông suốt suy nghĩ của mình. Nếu nghĩ mãi mà không rõ, lại truy tìm nguồn gốc. Từ ban đầu nhớ tới giờ.