Ninh Tiểu Nhàn Ngự Thần Lục

Quyển 4 - Chương 177: “Thiên Thượng Thê”

Editor: Hàn Tuyết
Beta: Tiểu Tuyền

Ninh Tiểu Nhàn tiện tay đọc thoáng qua một chút, bên trong đúng là cách nuôi cổ tâm đắc của nàng ta. Nàng vừa vặn lật đến trang”Thực Hồn cổ”, cho nên nhanh chóng quét qua mấy lần, mới biết được nam nhân vừa rồi ôm chặc nàng không buông, chính là Con Rối bị Thực Hồn cổ nhập vào cơ thể, đã không thể coi như là con người chân chính nữa rồi.

Loại Con Rối này có thể thi hành bất cứ mệnh lệnh gì của chủ nhân, trong sách của nữ nhân váy hoa này thậm chí có viết, có thể ra lệnh Con Rối giao hợp với mình, thời gian dài ngắn tùy tâm, hơn xa nam nhân bình thường.

Nôn, sét đánh giữa trời quang, nữ nhân này có còn chút liêm sỉ nào hay không? Ninh Tiểu Nhàn mặt đỏ tới mang tai, nhưng vẫn thu đồ trên người nàng ta vào. Sâu độc là một thứ tốt, mang về tỉ mỉ nghiên cứu, một ngày kia tất có chỗ cần dùng. Cái gọi là tài nghệ nhiều không đè chết bản thân nha.

Nàng suy nghĩ một chút, chạy đến bên cạnh Con Rối, ở trên vết thương của nữ nhân váy hoa đổ chút phấn đặc chế lên, quả nhiên bên trong leo ra một con bọ rùa, mặc dù từ trong máu leo ra, nhưng toàn thân kim quang lấp lánh, không dính tí vết máu nào, đây chính là Thực Hồn cổ rồi. Kí Chủ vừa chết, nó sẽ phải leo ra tìm chủ nhân. Nàng nhẹ nhàng dùng Ngọc đao khều con côn trùng này , nhét vào trong bình ngọc.

Đồ Tẫn nhìn công việc trên tay nàng đã hoàn thành, thúc giục một tiếng: “Đi thôi.”

“Chờ chút!” Nàng không nhịn được nói, “Ngươi xác định đi như vậy sao?” bộ quần áo của hắn có trăm vết rách, đưa đến dưới chân núi có thể trực tiếp làm tên khất cái rồi. Dù gì cũng là một cao thủ kiếm thuật, trang phục này của hắn thật không thành vấn đề chứ?

Đồ Tẫn theo ánh mắt của nàng cúi đầu nhìn y phục của mình một cái, cười cười, cúi người lột bộ quần áo của người chết từ trên mặt đất, tìm góc khuất thay.

Nàng cũng lấy túi nước ra, rửa sạch vết máu trên mặt một phen —— mới vừa rồi lúc Đồ Tẫn giết chết Con Rối, máu đen vẫn bị bắn lên mặt nàng.

Hiển nhiên Đồ Tẫn rất quen thuộc địa hình trong bí cảnh. Hắn mang theo nàng đi lại trên mặt đất, lại có thể vòng qua tất cả bẫy rập và sông ngòi, tốc độ không hề chậm hơn nàng khi ở trên ngọn cây, hơn nữa hắn giống như quen thuộc những vị trí của đội ngũ khác. Dưới sự hướng dẫn của hắn. Bọn họ dọc theo con đường này đều không gặp phải những người khác nữa.

Vấn đề nàng quan tâm nhất là: “Thời gian trôi qua bao lâu rồi?”

“Hai mươi sáu canh giờ.” Một ngày chỉ có mười hai canh giờ, bọn họ ngây người trong bí cảnh trung hơn hai ngày. Ninh Tiểu Nhàn biết thời gian của nàng còn rất ít.

Nàng cắn môi, không nhịn được nói: “Hi vọng tốc độ tìm được bảo vật của những đội ngũ khác chậm một chút.”

Trong mắt Đồ Tẫn lộ vẻ trầm tĩnh: “Ta cũng nghĩ như vậy.”

Thừa dịp thời gian đi đường, hai người trò chuyện một lát, Ninh Tiểu Nhàn mới biết, nam tử trước mắt này lần trước cũng đã tiến vào “Thượng Thiên Thê” mà chưa ra. Nói một cách khác, hắn ở chỗ này sinh tồn mười năm rồi!

Biết được tin tức này, nàng cả kinh dừng lại cước bộ.