Ninh Tiểu Nhàn Ngự Thần Lục

Quyển 4 - Chương 176: Quái Vật Nhân Tạo

Ninh Tiểu Nhàn không biết, nữ nhân váy hoa này tự ý sai khiến Kỳ Cổ, có cái kỹ thuật này mới dám đi vào bí cảnh tầm bảo. Bên trong”Thiên Thượng Thê”, pháp khí và pháp thuật không có hiệu quả, nhưng cổ thuật là bí thuật người phàm sử dụng, không có bị cấm dùng ở bên trong hàng ngũ, nàng dựa vào ngón bản lãnh này, ba mươi năm qua lại ở trong bí cảnh đều có thể toàn thân trở ra.

Nam tử này bóp chặt Ninh Tiểu Nhàn, đúng là “Cổ nhân” nàng tỉ mỉ luyện chế. Nàng chọn lựa một gã Quyền Sư vũ kĩ, sau đó cho”Thực Hồn cổ” vào trong cơ thể hắn. Người trúng cổ này ngày đầu tiên đã bị hồn phi phách tán, chỉ để lại một cái xác cho sâu độc sử dụng. Nữ tử váy hoa có thể thông qua bí thuật khống chế sâu độc, do đó điều khiển thân thể võ giả. Vì khiến cho con rối này càng dùng bền lâu, trong vòng nửa năm đầu phải dùng rượu thuốc ngâm mỗi ngày, gia tăng các hạng mục năng lực cơ thể, không chỉ có lực lớn vô cùng, hơn nữa còn lì lợm.

Loại rượu thuốc tăng cường thân thể này vô cùng đau đớn, loài người không thể chịu được, nhưng con rồi thì không kêu đau. Đây cũng là lý do bên ngoài con rối này hiện lên màu xanh.

Nữ nhân váy hoa cũng thí nghiệm qua, quái vật bình thường bên trong “Thiên Thượng Thê”, cũng không có cách nào làm gì con rối, thậm chí máu của chúng không thể ăn mòn làn da của con rối. Đây mới là lá tẩy nàng mang đến tham gia thí luyện trong bí cảnh.

Lúc này không giống với trước đây, nàng cũng biết đội ngũ tầm bảo phía Đông quá nhiều, nữ nhân trước mắt này dòm phá bí mật của bọn họ, hẳn phải chết không thể nghi ngờ, cho nên nàng vận dụng con rối, tính toán tốc chiến tốc thắng. Vậy mà thật không ngờ nữ nhân này lại khó dây dưa.

Mắt thấy mũi chủy thủ đâm ra từ sau lưng con rối, nàng cũng có chút đau lòng. Sau khi trở về còn phải dùng rượu thuốc nuôi năm ngày, vết thương này mới có thể khép lại, mà trong lúc này, lực chiến đấu của con rối giảm nhiều.Nhưng may là hiện tại đại cục đã định, bắt lại cô gái này rồi, thần binh trong tay nàng đủ để bù đắp tổn thất của mình.

Ninh Tiểu Nhàn ra sức mà giãy dụa, thậm chí cũng dùng đầu gối đi đá hạ thân của hắn. Nhưng Con rối này được chủ nhân ra lệnh rồi, như một con chó điên dùng hết toàn lực bóp chặt nàng. Ngay cả răng nanh cũng bị chen chúc trong bụng hắn cũng không rút ra được. Nàng tức đến nỗi mặt đỏ bừng, trong lòng hối hận ngay cả ruột đềuxanh rồi: tại sao lại khinh thường để bị chó điên này dán lên người? Trên người mình rõ ràng còn có nhiều bảo bối như vậy, nhiều ám khí như vậy, vì sao không sớm chút lấy ra dùng?

Nhưng trên đời không có thuốc hối hận, đại hán quần áo vải thô đã sớm chờ ở một bên nhổ nước bọt một cái, đưa lên nửa đoạn Đoạn Đao, hướng cổ nàng bổ tới! Nữ nhân này đã hao tổn không ít thời gian của bọn họ, phải nhanh chóng giải quyết cho xong còn mang theo Bảo vật chạy đi. Từ nay về sau ăn ngon uống sướng, tiêu dao cả đời!

Vào giờ khắc này, nàng mới cảm giác được tử thần nhe răng cười chân thật như thế nào, đến gần như thế nào? Nàng thậm chí cũng có thể cảm giác được Đoạn Đao trong tay đại hán này mang theo đao phong. Kích thích được tóc gáy trên cổ nàng dựng đứng lên.

Từ khi nàng bắt đầu bước đi về phía tây đến nay, nàng đều chuẩn bị tâm lý cuối cùng có một ngày hoa lệ mà chết đi. Nhưng nàng chẳng bao giờ nghĩ tới, có một ngày mệnh rơi vào tay người phàm. Mà sau khi lượn quanh nhiều yêu quái như vậy, phương pháp chết thế này với nàng mà nói quả thực là một loại vũ nhục!

Nàng không muốn chết, không muốn chết ở trong bí cảnh không thể nhìn thấu này!

Không muốn còn chưa gặp lại được một lần Trường Thiên trước khi chết!

Đại hán này ra tay nhanh như vậy. Sợ rằng nàng ngay cả nước mắt cũng không rơi, sẽ phải thân và đầu mỗi chỗ một nơi!

“Phụt” một tiếng vang nhỏ. Trừ Con rối ra. Mọi người trong sân đều trừng to mắt.