Ninh Tiểu Nhàn Ngự Thần Lục

Quyển 4 - Chương 173: Tự rời khỏi đoàn đội

Editor: Hàn Tuyết
Beta: Tiểu Tuyền

Nhìn thấy bùn đất gần độc thảo bị đào rỗng rồi, nàng lấy Ngọc đao, cẩn thận từng li từng tí gạt đất trên rễ cỏ, động tác kia phảng phất như đây không phải là một cái rễ cỏ, mà là một loại ngọc khí có giá trị liên thành. Thao tác tỉ mỉ như vậy, quả nhiên không có một chút thương tổn đến bộ rễ, cuối cùng nàng thở phào một hơi, cầm trọn gốc cây độc thảo nhấc lên, dễ dàng lấy ra khỏi mặt đất.

Nam tử bên cạnh cũng thở phào nhẹ nhỏm, thúc giục: “Chúng ta có thể đi chưa?”

Nàng gật đầu, đột nhiên hỏi: “Ngươi tới đây làm gì?”

Nam tử này ngẩn người nói: “Ta chỉ là tò mò. . . . . .Tam nương không cần để ý.”

“Ừ.” Nàng vừa đứng lên vừa đáp, “Ta không để ý.” Từ bên cạnh hắn đi qua, nam tử này không nhịn được lui một bước, lại thấy nàng đột nhiên đem độc thảo trên tay nhắm ngay mặt của hắn ném tới.

Ninh Tiểu Nhàn cầm lấy độc thảo cũng không có mang bao tay, vì vậy nam tử này theo bản năng đưa tay lên đỡ, tiếp được cỏ độc thảo này, sau đó mới nhớ tới vật này có kèm theo kịch độc, người sờ vào sẽ bị chết!

Hắn theo bản năng ném độc thảo xuống đất, chỉ cảm thấy bàn tay vừa tê vừa ngứa, không nhịn được run giọng nói: “Này. . . . . .” Đợi ngẩng đầu cầu tình thì nữ nhân trước mặt đã không thấy đâu nữa.

Người đâu?Hắn kinh hãi, đang muốn quay đầu, sau ót lại truyền đến một trận đau nhức kịch liệt, sau đó một mảnh bóng tối ập tới.

Ninh Tiểu Nhàn thừa dịp trong thời gian hắn ném độc thảo, đã di chuyển đến phía sau hắn, cổ tay bổ vào gáy hắn, dễ dàng đánh hắn bất tỉnh.

“Nể tình ngươi vô dụng như vậy, tha cho ngươi một mạng.” Nàng phủi tay, thu gốc cây độc thảo lại. Cỏ thuốc quả thật  tên là Hủ Tâm thảo, quả thật có kịch độc, nhưng độc tố của nó đều ở chất lỏng bên trong, nếu người đụng vào một cây Hủ Tâm thảo nguyên vẹn, chắc  chắn không trúng độc!

Cho nên nói nha, kiến thức chính là sức mạnh.

Nhưng gốc cây Hủ Tâm thảo lại xuất hiện ở chỗ này. Bản thân cũng thật là kỳ quái rồi. Theo nàng biết loại độc thảo này là một loại sinh trưởng ở vùng đất chí âm, ví dụ như huyệt mộ, dưới bóng râm, mà ao đầm này mặc dù nhiều nước, nhưng lại chẳng liên quan gì tới vùng đất chí âm.

Được rồi, chuyện nghĩ mãi cũng không ra, tại sao phải suy nghĩ tiếp chứ?