Ninh Tiểu Nhàn Ngự Thần Lục

Quyển 4 - Chương 172: Độc trong khe suối

Nàng là chế độc cùng nghiệm độc sư trong đội, mọi người tương đối tin phục nàng, nghe vậy liền ngừng lại, chỉ có hán tử họ Tiền nóng vội, một miệng đầy nước đã uống vào trong bụng. Hắn họ Tiền tên Lộc, năm nay chỉ hơn hai mươi tuổi. Giờ phút này hắn rất sợ hãi, luôn miệng hỏi: “Làm sao, nước này có vấn đề gì?”

Nàng vốc một ít nước lên ngửi lần nữa, thậm chí còn chấm một chút cho vào miệng nếm, mới trầm giọng nói: “Là quả Đồng Vân! Có người đem quả này nấu nát rồi chiết xuất lấy nước, đổ trên thượng nguồn dòng suối nhỏ này, khiến nó theo khe suối chảy xuống!”

Vương Việt cũng thông thạo mấy phần đan dược, nghe vậy liền cau mày: “Quả Đồng Vân tính nóng rất mạnh, không phải là vật Đại bổ kiêm tráng dương sao?” Rất nhiều nam nhân cũng không xa lạ với loại trái cây này, nguyên nhân nha, xin tự hành hiểu. Thứ này ở trong dược hành cũng không rẻ, một quả có giá bốn lượng bạc lớn, người dùng nó để trích chất lỏng, coi như là bỏ vốn lớn.

Lại thấy “Hách Tam Nương” ra lệnh cho Tiền Lộc nhanh chóng đem nước nôn ra. Tên xui xẻo này mất đến nửa khắc chung , thiếu chút nữa ngay cả mật cũng nôn ra luôn. “Hách Tam Nương” mới móc ra một bình ngọc, đổ đan dược ra cho Tiền Lộc ăn vào, vừa giải thích: “Loại trái cây này đúng là Đại bổ, nhưng nếu nó tiếp xúc với hùng hoàng thành kịch độc! Vào trong người khoản hai khắc chung nó sẽ phát tác, đầu tiên là đau bụng như xoắn, sau đó cả người co quắp, cho dù uống Giải Độc Đan, cũng phải mất một canh giờ sau mới có thể giải hết.”

Hùng hoàng! Sắc mặt của mấy người họ đều thay đổi, sau khi vào bí cảnh bọn họ đều uống thuốc đuổi trùng cùng đuổi rắn, trong đó thành phần quan trọng nhất chính là hùng hoàng. Người hạ độc này tính toán thật tỉ mỉ, đem nước của quả Đồng Vân đổ vào khe suối, bản thân quả này không phải là độc dược, thủ đoạn thử độc gì đó đều thử không ra. Nhưng nếu múc nước này uống vào người, thì sẽ sẽ trúng độc. Hai khắc chung sau, cái người hạ độc này đi ra kiếm lợi là tốt nhất.

Tiền Lộc lại càng lo lắng.”Hách Tam Nương” lắc đầu với hắn: “Đừng sợ, thuốc của ta có thể giải độc của ngươi.”

Đang lúc này, Bàng Hải ở phía sau bỗng “Suỵt” một tiếng. Động tác này ý là có một ——người nhích tới gần!

Bọn họ còn không có ngu đến nỗi toàn bộ đứng chung một chỗ, để cho người ta tận diệt, vì vậy năm người nhanh chóng phân tán trong bãi đất nho nhỏ, Ninh Tiểu Nhàn cũng tìm chỗ đứng vào. Quả nhiên bọn họ vừa mới đứng lại, trong rừng trước mặt liền có một nhóm người chui ra ngoài.

“Bàng lão đại, đã lâu không gặp!”Cầm đầu là một gã đại hán, sau khi nhìn thấy bàng Hải, sự căng thẳng trên mặt nhất thời bình tĩnh lại.

Bàng Hải cũng ngạc khoản hai hơi thở, cuối cùng trầm giọng nói: “Lăng Vinh Nam thì ra là ngươi!” Trong giọng nói mang theo tức giận, đưa tay vào bên hông rút vũ khí ra. Mấy người khác thấy lão Đại muốn động thủ, cũng rối rít bày ra tư thế đối phó với địch.

Lăng Vinh Nam ngẩn ra. Ngạc nhiên nói: “Ngươi làm gì thế? Hai anh em chúng ta đã nhiều năm không gặp, vừa mới chạm mặt, ngươi liền muốn làm thịt ta sao?”

Bàng Hải lạnh lùng nói: “Đừng đánh trống lảng, độc ở trong nước này, chính là ngươi bỏ vào sao?”

Sắc mặt Lăng Vinh Nam rốt cục thay đổi: “Ngươi cũng biết khe nước này có độc? Trong đội ngươi có người uống rồi?”