Ninh Tiểu Nhàn Ngự Thần Lục

Quyển 4 - Chương 170: Chiến đấu khai hỏa

Kỳ lân quay qua lão lắc đầu nhưng lại nằm ở biên giới khoảng sân, hiển nhiên hạ quyết tâm phải ở đây tham quan học hỏi.

Hình trưởng lão không có cách nào. Trấn sơn thần thú này, ở Điện Vân Tiêu còn có địa vị cao hơn hắn. Điện Vân Tiêu có thể đứng vững ở vùng thất châu này hưởng tiến cống tiên ngân, cũng liên quan đến lực uy hiếp của trấn sơn thần thú này.

“Nó thích làm gì thì cứ làm đi.” Lão nghĩ thầm, sau đó rống lên với nững người phàm: “Còn không mau vào, thời gian đã bắt đầu tính rồi! Trong vòng mười ngày, nếu không có ai đạt được năm món bảo bối, bí cảnh cũng tự động đóng lại. Thời gian quý báu, các ngươi còn ở đây lãng phí sao?!”

Bị lão nói một hồi, đám người phàm vội vã rảo bước tiến vào bí cảnh. Sau hơn mười hơi thở, toàn bộ nhóm người phàm đã vào hết, cả quảng trường an tĩnh lại. Bốn trưởng lão của tiên phái căn dặn thủ hạ đệ tử: “Nhìn kỹ cửa ra vào, có người ra là phải thông báo!” Sau đó tự mình đi nghỉ ngơi.

“Nữ chủ nhân, ngàn vạn lần phải bảo trọng! An toàn của bản thân là quan trọng nhất, Chén Nguyệt Quang chỉ là thứ hai, Trường Thiên đại nhân nhất định có thể nghĩ ra biện pháp khác bảo tồn linh khí!” Nghe Cùng Kỳ hiếm khi trang trọng căn dặn một câu, Ninh Tiểu Nhàn nín thở xuyên qua cửa vào bí cảnh. Ừ, một chút cảm giác khác thường cũng không có. Nàng vốn tưởng đi qua cánh cửa thời gian sẽ khiến cơ năng thân thể mất cân đối, nào biết thế giới huyền huyễn không truyền đến cảm giác bài xích như vậy.

Vừa mới vào cửa, các đội ngũ liếc nhìn nhau, rồi vội vã tách xa. Mỗi người dẫn đầu phất tay một cái, dẫn đội ngũ của mình biến mất trong rừng sâu.

Tiến vào đây liền biến thành đối thủ cạnh tranh, khi vẫn chưa thăm dò được thực lực của nhau thì vẫn nên giữ khoảng cách nhất định. Vào bí cảnh này địch nhân không chỉ là quái vật địa phương mà còn có những nhân loại tiến vào cùng thế giới. Loại chuyện tàn sát lẫn nhau này, vốn là bản năng của mỗi chủng tộc, nhân loại lại càng hiểu rõ chuyện này.

Bàng Hải dẫn đội của mình đi nhanh về một phía, phải thu hẹp khoảng cách với các đội phía trước. Ninh Tiểu Nhàn ngẩng đầu nhìn mặt trời, cảm giác phương hướng người dẫn đội chọn với hướng đi trong bản đồ là trống đánh xuôi kèn thổi ngược, không khỏi nhíu mày nghĩ mượn cơ hội gì đó lén rời khỏi đội ngũ. Nàng tiến vào tiểu đội này, một là không muốn người khác chú ý, hai là trong thế giới người phàm đông người sẽ làm nên sức mạnh. Nhưng vào lúc này,để đoạt bảo cần giành giật từng giây từng phút, nếu Chén Nguyệt Quang bị cầm đi trước, điều đó mới khiến nàng buồn bực hối hận.

Tiểu đội đi được hai khắc, nơi này đúng là một đầm lầy, cây cối thấp, cành lá sum xuê, còn mọc rễ phụ, không để ý là bị vấp ngã. Mặt đất ẩm ướt vô cùng. Hầu như đi vài bước là có một vũng nước. Thỉnh thoảng xuyên qua đám lá cây có thể thấy được những đụn đất thấp, cũng xanh tươi rậm rạp.