Ninh Tiểu Nhàn Ngự Thần Lục

Quyển 4 - Chương 168: Ô Lân bảo giáp

Ngay cả Cùng Kỳ cũng do dự nói: “Không được, nữ chủ nhân, chúng ta không vào nhé?” Nếu nữ chủ nhân ở trong đó mà xảy ra chuyện gì, sau khi Trường Thiên đại nhân tỉnh lại, kết quả của mình mà dùng chữ đáng sợ, đáng thương, đáng buồn để hình dung vẫn còn nhẹ.

“Ngươi đương nhiên không cần đi, nuốn đi cũng là ta đây!” Nàng không ngẩng đầu, vội thu thập dược vật.

Lò luyện đan kêu rên một tiếng: “Nữ chủ nhân…….”

Nàng dứt khoát nói: “Ngoan ngoãn giúp ta luyện đan, còn lại không cần nhiều lời.” Tuy rằng “Thượng Thiên thê” là chỗ thần tiên, yêu quái không vào được nhưng ngươi cho là thủ đoạn của người phàm dễ đối phó sao? Kẻ từng có ý nghĩ này đều đã chôn xương trong bí cảnh.

Đồ nàng phải chuẩn bị không ít, nhưng tuyệt đối không quá nặng. Trên bản đồ của tổ tiên Trương Sinh có giới thiệu, trên cơ bản đều nói giống với Ngôn tiên sinh,  trong đó có nhắc hoàn cảnh trong Thượng Thiên thê không tốt lắm, có ao đầm, rừng rậm, các loại quái vật qua lại. Chỉ bằng cái tin tức này đã đủ để nàng chuẩn bị các loại dược liệu trị thương, bổ huyết, khu độc, khu khí độc, phòng trùng, thậm chí còn nặn ra một chút tinh huyết giúp cơ thể tăng tốc từ trên người bức yêu.

Vì tin tức có lợi duy nhất là đan dược có thể sử dụng trong Thượng Thiên thê. Xem xét điểm này, một ít dược liệu trị thương, trù độc nàng đưa  cho thương đội Vân Hổ bán, vì bí cảnh sắp mở mà bán rất nhanh, người muốn vào liều mạng cũng không để ý đến chút tiền lẻ đó, vì vậy sản phẩm nàng luyện dọc đường đã bán được ba phần tư.

Nhóm đồ thứ hai phải chuẩn bị là độc dược và các loại vũ khí. Răng nanh là vũ khí tiện tay nhất vẫn phải mang vào, trừ cái đó ra Hà Nhất Diện cho nàng một bộ Diệp Phi đao. Bộ phi đao này lưỡi mỏng như tờ giấy, mỗi đao đúc thành đều không nặng quá nửa đồng tiền.

Tiếu Tử chi viện thêm đồ cho nàng.  Đầu tiên là hai bộ tụ lý tiễn đặt trong ống tay áo. Ý như tên, thứ này được đặt trên cánh tay, muốn sử dụng chỉ cần khẽ ấn một cái, sẽ có ám tiễn dưới cường lực của nỏ bắn ra đả thương người. Một ám khí khác càng thêm bỉ ổi, tương tự với Bạo Vũ Lê Hoa Châm nàng đã đọc trong tiểu thuyết võ hiệp, khởi động rồi ném ra, chỉ cần chạm vào vật thể sẽ tự nổ, bắn vô số châm cứng ra bốn phương tám hướng. Điểm yếu duy nhất là cái này không phân biệt địch ta, nếu chủ nhân đứng quá gần cũng không thoát khỏi số phận biến thành tổ ong vò vẽ.

Trừ những thứ đó ra còn có rất nhiều đồ vụn vặt, đều do mấy người trong thương đội hỗ trợ. Chờ xem thường những vật này, bọn tiểu nhị đi theo thương đội từ nam vào bắc hơn mười năm, sao có đồ vô dụng trên người chứ?

Nàng còn mang không ít độc dược, bức yêu miên độc, bức vương hủ độc, kịch độc cá nóc, cùng các loại cổ độc kỳ lạ, cổ quái mà nàng thu thập dọc đường. Đừng trách nàng tàn nhẫn, vào bí cảnh sinh tử khó liệu. Nếu muốn nói ôn tình nhân nghĩa không bằng về nhà tự nói với bản thân đi.

Cùng Kỳ còn luyện cho nàng mấy bình Ích Cốc đan. Loại đan dược này là từ hoàng tinh, mộng hoàng lương, phục linh, mấy loại sơn dược này luyện thành. Ninh Tiểu Nhàn bảo nó nén thành những chiếc bánh, lương thực đi đường, chỉ với viên đan dược thần kỳ này ăn vào là có thể no bụng mấy ngày. Trong bí cảnh, thời gian quý báu, nàng không có thời gian đi săn thú ăn, huống hồ sinh vật trong Thượng Thiên thê cũng không biết có ăn được không, trong bản đồ không nhắc tới điều này.