Ninh Tiểu Nhàn Ngự Thần Lục

Quyển 4 - Chương 166: Gặp lại thương đội Vân Hổ

Yêu tông khai chiến? Tin tức này rất quan trọng a, nếu Mịch La nhân vật quan trọng của phủ Phụng Thiên, trong lúc chiến đấu kịch liệt hắn chắc chắn sẽ không rời tiền tuyến, để tránh ảnh hưởng đến sĩ khí của thủ hạ. Hai mắt nàng sáng ngời: “Ngài nói là Thượng Thiên Thê?”

Nhưng hắn cười không nói.

Nàng thật muốn ôm lấy Ngôn tiên sinh hôn một cái. Vốn phương pháp né tránh Mịch La chỉ có trốn vào tâm hồ thủy phủ nhưng sinh hoạt dưới nước rất buồn chán, nàng chỉ đi dạo bốn năm ngày liền thấy chán. Lão rùa thần tất nhiên có thể sử dụng ảo trận tạo ra những cảnh đẹp nhất trên đời nhưng Ninh Tiểu Nhàn vừa nghĩ tới việc đây là giả, mình đang ngốc trong bụng của một con rùa khổng lồ lập tức không còn hăng hái.

Ngôn tiên sinh dẫn dường, dẫn nàng đến chỗ dừng chân của thương đội Vân Hổ. Thương đội Vân Hổ mới đến đây được hai canh giờ, đến lều còn chưa dựng xong. Lúc này trong trấn không còn phòng trống, như vậy hơn hai trăm người của thương đội chỉ có thể báo cho trấn một tiếng rồi tìm một khoảng đất trống đóng doanh ở đó.

Các đội viên thấy Ninh Tiểu Nhàn thì vừa mừng vừa sợ. Tiểu cô nương này lưu lại cho bọn họ ấn tượng rất tốt, Hà Tiểu Cửu lập tức xông lên phía trước, muốn ôm nàng thật chặt một cái, bị nàng khẽ tránh, ôm phải cây cột tạo ra một trận cười ầm ĩ. Mà Đặng Hạo sờ sờ cằm giả bộ trách nàng không giữ chữ tín, một mình đi trước, nhưng da mặt không nhịn được bao lâu rất nhanh liền cười rạng rỡ.

Ninh Tiểu Nhàn nhìn bọn họ, tất nhiên rất vui vẻ, nhưng có chút buồn nhàn nhạt. Nàng bị Mịch La theo dõi, nếu lại đi tiếp cùng thương đội chỉ sợ sẽ mang tai họa cho mọi người. Đến Thanh Hư môn còn bị thương gân động cốt, thương đội Vân Hổ chỉ là một thương đội nho nhỏ, tuyệt đối không phải đối thủ của loại quái vật lớn như phủ Phụng Thiên.

Thấy nụ cười sảng lãng trên gương mặt những hán tử này nàng không khỏi nghĩ có khi làm người phàm đơn thuần cũng không có gì không tốt, chí ít không có phiền não như mình bây giờ.

Mẹ con Tiếu Tử và Đàm Thanh Hà quả nhiên ở trong đội. Đặng Hạo vô cùng săn sóc, phân riêng một chiếc xe cho ba người họ ngồi, cái này có thể cách đám quang côn (độc thân), đặc biệt Đàm Thành Hà lại là một mỹ nhân. Đoạn đường này bị không ít đại gia trêu chọc, mặt băng của Tiếu Tử cũng có dấu hiệu hòa tan.

Tiếu Tử thấy nàng, khẽ vuốt vai Đàm Thanh Hà. Hai người thoạt nhìn rất ăn ý, Đàm Thanh Hà hiểu nên dẫn con trai vào trong lều lưu lại không gian cho hai người nói chuyện riêng.

“Lúc ở ngoài thôn ta vẫn cảm thấy không an toàn, dù sao ở đó trên danh nghĩa cũng là của người chồng đã chết của nàng. Ta ở thành nam Nham thành có liên lạc một thôn trang, chủ nhà thấy tiền là sáng mắt cũng không quản nhiều. Ngày đó Nham thành có biến, ta thấy trên trời có tu sĩ ngự pháp khí bay qua, vì vậy dẫn theo mẹ con Thanh Hà suốt đêm chạy đến thôn trang khác, chỉ ở ba ngày sau đó trở về Nham thành cư ngụ!”

Tối hôm đó bọn họ trở về Nham thành? Nàng cả kinh, sau đó thoải mái. Chuyện xảy ra trong vòng hai ngày. Nham thành giới nghiêm. Tiên phái và yêu tông lục soát từng nhà trong Nham thành một lần, phủ Phụng Thiên tìm được đầu mối là Ninh Tiểu Nhàn, thuận đường túm được một nhà Đàm Thanh Hà, may là mấy người này sớm rời thôn trang. Tiếu Tử không hổ là chuyên gia đào tẩu, hắn chạy một vòng trong mấy thôn trang, cuối cùng lại còn cùng Đàm Thanh Hà dịch dung. Trở về Nham thành ở, lúc này truy binh đã ra ngoài tìm, nào biết họ quay ngược về.