Ninh Tiểu Nhàn Ngự Thần Lục

Quyển 4 - Chương 162: Đời người nếu chỉ như lần đầu gặp gỡ

Trong lúc vô ý thức nàng sử dụng động tác cây cầu sắt, eo thon cong một góc chín mươi độ dễ dàng tránh một kích này, sau đó nhanh chóng lùi khỏi phạm vi công kích của cái đuôi!

Lúc này bản năng thân thể phản ứng nhanh hơn tốc độ suy tính, Trường Thiên bình thường hao phí thần lực huấn luyện đặc biệt cho nàng lúc này rốt cuộc đã thấy hiệu quả.

Bên tai Cùng Kỳ gấp gáp thông báo tình báo: “Ta không nhìn được nhưng khí tức này thuộc về nữ yêu Đát Tử đã từng bắt ngài!”

Đát Tử? Nàng sợ hãi, kinh ngạc! Một yêu nữ yểu điệu, đường cong bá cháy như vậy lại có nguyên hình đáng sợ đến thế. Nhưng ả vẫn luôn che giấu thân phận sao, từ cách ăn mặc tỉ mỉ cho thấy không phải vạn bất đắc dĩ sẽ không lộ nguyên hình, sao giờ ngược lại lại dùng bộ dáng này gây sự với nàng chứ?

Bọ cạp này thoạt nhìn bên ngoài không chút biểu tình nhưng một đôi mắt đỏ như máu lại tràn ngập thù hận, chỉa ra ngoài miệng là một đôi răng nanh phun đầy nước bọt, thoạt nhìn như hận không thể ăn tươi nuốt sống nàng.

Trừ lần thả con bồ câu ra ngoài Ninh Tiểu Nhàn nàng cũng đâu có đắc tội con bò cạp tím này này?

Lui một trăm bước mà nói nàng ta làm sao tìm được mình? Ở đây là rừng rậm, cỏ dại mọc cao hơn đầu người, đến nàng cũng không phát hiện ra bản thân thì Đát Tử sao tìm được nàng? Vấn đề này rất quan trọng!

“Này, có chuyện thì từ từ nói chứ Đát Tử đại tỷ!” Yêu tinh này đã thành niên, nghe hiểu tiếng người, không bằng trao đồi với ả ta một chút xem sao?

Câu trả lời của Đát Tử là một cái đuôi to từ trên trời giáng xuống. Xem ra cái đuôi có thật nhiều chức năng, không chỉ có thể quật sang hai bên như lò xo mà còn có công năng đóng cọc. Nàng vừa mới lui ra hai bước móc nhọn vốn đâm vào đất thuận thế kéo ra, đất và cỏ bậc tung lên.

Nàng bảo vệ mắt, mà bò cạp tím này đã quay lại, lần thứ hai xuất kích!

Ả là muốn không chết không thôi với nàng sao? Ninh Tiểu Nhàn cắn răng. Đối phương là yêu quái đại thành, trong tay chẳng biết có bao nhiêu thần thông có thể sử dụng, để đối phó với một người phàm cũng dễ như trở bàn tay. Hiện tại coi là gì, chơi mèo vờn chuột với nàng sao?

Nhưng bản thân phải làm gì bây giờ? Ngồi chờ chết không phải phong cách của nàng.

Nàng không dám trốn vào rừng tùng. Ở đây cỏ dại rất cao, dễ dàng che khuất tầm nhìn, cũng quá dài, hơi không cẩn thận một chút là bị trượt ngã. Bọ cạp to lớn như một cỗ máy xe tăng, mặc dù đang ở không gian nhỏ hẹp không phát huy được hết nhưng ít ra so với nàng cũng thoải mái hơn. Vốn mình đấu với con bọ cạp khổng lồ này đã ở thế yếu, nếu đổi chiến trường cuộc chiến này có cần đánh nữa không?

Ninh Tiểu Nhàn lóe lên công kích hai lần, từ từ thăm dò ra động tác đánh của bọ cạp, trừ vung đâm chém chính là treo móc độc lắc lư bất định tùy thời ra tay. Gần như là loại độc đứng thứ ba, trên thực tế tâm thần nàng cũng phân nửa chú ý vào động tĩnh của cái móc độc này. Cùng Kỳ lại không có ma nhãn không cách nào thông báo tình huống, mỗi lần xoay người đều quá chậm, vì vậy ngực nàng bị một cái càng đâm vào, bắn ra hơn ba trượng.