Ninh Tiểu Nhàn Ngự Thần Lục

Quyển 4 - Chương 160: Rắn nuốt hạt châu

Không việc gì, cùng lắm thì tối nay không được vào Thần Ma ngục thôi, tiểu viện này thoạt nhìn không tệ, lão rùa thần chắc sẽ đồng ý chứa chấp nàng mấy đêm thôi.

Lão rùa thần này làm như biết nàng có thể làm chủ thay Trường Thiên, nghe vậy thở dài một hơi nói: “Vậy thì tốt, vậy thì tốt! Các ngươi chờ đấy, ta đi lấy hạt châu. Tiểu nha đầu, ngươi không cần phải lo lắng, chúng ta từ xưa đến nay vẫn luôn đấu võ mồm như vậy đấy. Ừm, nếu không chê, ngươi ở chỗ này của ta mấy ngày cũng được?”

Ninh Tiểu Nhàn vội vàng gật đầu, ở lại nơi non sông nước biếc trong mộng này nhất định sẽ rất an nhiên, nhưng mà: “Đây không phải là huyễn trận sao?”

Lão rùa thần chớp mắt vài cái: “Là thật lại là ảo, ai có thể hiểu rõ được đây?” Ha ha hai tiếng, hắn lại biến mất.

“Trường Thiên ——-” nàng bắt đầu làm nũng, kết quả trong Thần Ma ngục không có chút tiếng động nào, chắc là chính chủ đang tức giận đến không thèm để ý đến nàng. Nàng gào thét vài câu, Cùng Kỳ mới lén lút nói: “Nữ chủ nhân, ngàn vạn lần chớ vào, đại nhân bạo nộ rồi. . . . . . Ôi!” Nó còn chưa nói xong đã gào một tiếng thảm thiết, chắc bị Trường Thiên lấy ra trút giận rồi.

Nàng đảo đảo mắt, lại nói: “Trường Thiên, lão rùa thần đã sống đến mấy vạn tuổi, tại sao thần niệm lại có dáng vẻ thiếu niên mười bảy mười tám tuổi, so ra còn trẻ hơn ngươi?”

“Hắn còn lớn hơn ta một vạn tuổi!” Trường Thiên quả nhiên bị mắc lừa: “Lão bất tử kia chỉ thích giả vờ trẻ trung!” Sau đó hắn tỉnh ngộ ra mình không nên nói tiếp, nên lại nặng nề hừ một tiếng.

Nàng vội vàng đưa bậc thang ra cho hắn xuống: “Nếu không, bây giờ ngươi cứ đồng ý trước, sau đó giết chết người kia, dù sao lão rùa thần kia cũng không biết đâu.”

Kết quả hắn phủ quyết luôn: “Bổn quân nhất ngôn cửu đỉnh, sao có thể không tuân thủ lời hứa được?” Hắn cũng biết, nha đầu này là thật lòng muốn tốt cho hắn. Nhưng lão rùa thần muốn hắn tha cho người kia, mình sao có thể cam tâm? !

Ninh Tiểu Nhàn nói sang chuyện khác: “Lão rùa thần này rất lợi hại đúng không? Ôn Lương Vũ bái lão ta làm thầy, có thể học được trận pháp thượng cổ sao?” Đáp án có liên quan mật thiết đến Ôn Lương Vũ. Hắn vội vàng xoay người lại, đôi mắt trông mong nhìn Ninh Tiểu Nhàn.

Trường Thiên cúi đầu hừ một tiếng: “Tu vi cao thâm, nhưng tiên pháp đúng là cặn bã! Hắn chỉ có kỳ môn độn giáp và trận pháp ngũ hành là lấy ra dùng được!”

Cái này nàng có thể hiểu được. Rùa nha, bản tính không nặng về tấn công, trận pháp cũng là một loại thủ đoạn phòng ngự chứ sao.