Ninh Tiểu Nhàn Ngự Thần Lục

Quyển 4 - Chương 157: Thật sự khổng lồ

Editor: Khuê Loạn
Beta: Tiểu Tuyền

Ngũ đại liên trì tất nhiên là có năm hồ nước lớn, từ Tây sang Đông, từ Nam đến Bắc, theo thứ tự gọi là “Thân hồ”, “Tâm hồ”, “Phụ hồ”, “Thần hồ” và “Niệm hồ”, nghe nói được đặt tên từ thời thượng cổ, đến nay vẫn chưa từng đổi tên.

Mắt của nàng rất tốt, nhìn thấy một thôn trang nhỏ ở tít phía xa. Nghĩ thấy cũng đúng, loài người luôn sống gần nơi có nước. Ngoài ra, nhìn vào bên trong, không thấy có người ở.

Bằng hữu của Trường Thiên có ở đó không? Lại nói, có thế làm bằng hữu của Trường Thiên thì dù là người hay yêu hay thần tiên, ít nhất cũng phải ba vạn tuổi rồi đi?

“Đây là Tâm hồ?”

“Ừ, lão bá chỉ đường lúc nãy bảo thế.”

“Rất tốt, xuống nước đi.”

“. . . . Xuống nước?” Từ sau khi đi ra khỏi mạch nước ngầm ở Ôn phủ, nàng đã có sự sợ hãi đáng kể với những dòng nước lớn, huống chi cái hồ trước mặt này nhiều nước như vậy, sợ rằng còn rộng lớn hơn gấp trăm gấp ngàn lần cái dòng chảy dưới đất kia thì sao? Nhỡ dưới đó có quái vật gì đó, thì phải làm sao đây? Lão bá vừa chỉ đường lúc nãy nói, ngũ đại liên trì này mặc dù rộng lớn, nhưng cũng có những thứ quỷ dị kinh khủng được đồn đại. Cho đến giờ không ai dám xuống nước bơi lội, nếu có thuyền câu dám bơi qua, không quá nửa ngày là sẽ bị quái vật kéo xuống nước nuốt trọn.

Cho nên, trong cái hồ này nhất định là có quái vật!

Trường Thiên nhận ra vẻ ngần ngừ của nàng, biết nàng vì chuyện Thương Long mà có sự sợ hãi khi xuống nước, cho nên cười mắng: “Cũng chỉ là một cái hồ nước, mà ngươi lại sợ đầu sợ đuôi như thế, sau này còn muốn vượt biển, đến lúc đó thì ngươi định làm như thế nào?” Lại vừa an ủi nàng: “Cứ yên tâm đi, có Răng Nanh trong tay, thứ gì đáng sợ dưới nước kia cũng không dám quấy rầy ngươi.”

Không nói sớm nha, nàng thở phào nhẹ nhõm. Chỉ sợ Răng Nanh không chấn nhiếp được đám quái vật dưới nước ý, nhưng mà kiểu lời nói khiêu khích uy nghiêm của Trường Thiên này, nàng vẫn không dám nói ra.

Nàng đã mua được một bộ đồ lặn ở trong một làng chài gần đây, lúc này chỉ cần buộc gọn đầu tóc là được. Nàng điều hòa hô hấp của mình lần cuối, nhẹ nhàng đi vào trong nước. Bí quyết dẫn đường cuối cùng này đúng thật là khó, đã qua gần nửa tháng rồi, nàng vẫn chưa luyện thành. Được cái thời gian nàng bế khí dưới nước, cũng được nửa canh giờ. Nếu như còn chưa tìm được mục tiêu, thì dùng Ích Thủy Châu là được.

Mặc dù động tác nàng xuống nước đã vô cùng nhẹ nhàng, nhưng trên mặt nước vẫn bị rung động làm kinh động đến những sinh vật dưới nước.

Nơi này là cấm địa trăm ngàn năm qua cũng không có người nào tới, rất nhiều loại thú to lớn và đại yêu ăn cá mãi chán rồi, thật vui vẻ khi có một món điểm tâm nho nhỏ chủ động đưa đến cửa giúp bọn chúng đỡ thèm. Cho nên sau khi nàng mới lặn xuống nước được hơn mười trượng, đã thấy có không ít bóng dáng khổng lồ đen thui lặng lẽ xuất hiện từ phía xa, có mấy bóng dáng so với Thương Long mà nàng từng gặp còn khổng lồ hơn nhiều.