Ninh Tiểu Nhàn Ngự Thần Lục

Quyển 4 - Chương 153: Mua cái giường mà khó khăn như vậy sao?

*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.

Editor: Khuê Loạn
Beta: Tiểu Tuyền

Kỳ thú gật đầu với hắn, không nói lời nào, ngậm miệng túi xoay người rời đi. Miệng túi này thoạt nhìn cũng không nhỏ chút nào, nhưng ở trong cái miệng khổng lồ của Kỳ thú, thì có vẻ vô cùng nhỏ bé.

Con Kỳ thú này thong dong bước đi, cứ thế xa dần. Cho đến khi bóng lưng của nó biến mất, Ninh Tiểu Nhàn vẫn chưa lấy lại tinh thần, quả nhiên bản tính của yêu quái trong thiên hạ đều không giống nhau, đa số yêu quái đều hung ác, nhưng giống con mèo yêu A Hoa cũng hiếm thấy, hôm nay lại gặp được thánh thú này.  Nhưng nàng thấy, Kỳ thú này thay vì nói là hiền lành, thì cũng chỉ là không muốn làm người khác bị thương thôi, cũng không giống như là thân thiết với con người.

Hàng dài người trước cửa Phẩm Vị phường chưa được xếp lại, cho nên nàng vừa ngẩng đầu lên, liền nhìn thấy trước cửa hiệu có cắm một cây cờ nhỏ, dòng chữ phía trên làm cho nàng đột nhiên cảm thấy sấm sét ầm ầm: “Kỳ đại nhân thích ăn gà muối này.” Trong nháy mắt, nàng còn tưởng rằng mình đang ở Trung Quốc, ngập tràn biển quảng cáo ghi “người nổi tiếng thích ăn nhất món này”.

Xem ra Kỳ thú này là khách quen của Phẩm Vị phường này rồi, mà ông chủ của Phẩm Vị phường, cũng xem việc Kỳ thú chạy tới cửa hàng của mình mua thịt gà là một việc vô cùng vinh dự. Sau khi nàng vất vả đứng xếp hàng nửa canh giờ mới đến được phía trước cửa, cũng mua mười con gà muối, lặng lẽ hỏi ông chủ: “Sao Kỳ thú lại chạy tới cửa hàng ngươi mua gà vậy?”

Ông chủ này đã nghe câu hỏi này không ít lần, ngay lập tức ưỡn ngực ngẩng đầu lên nói: “Gà nhà ta làm là ngon nhất, mười mấy năm qua cứ cách nửa tháng Kỳ đại nhân sẽ đến một lần.”

“Nó ở chỗ nào vậy?”

“Lão nhân gia là thần thú giữ điện Vân Tiêu, tất nhiên là ở trên núi phía bắc thành Song Ngư rồi.”

“Vậy nó đã từng nói chuyện với ngươi bao giờ chưa?”

“À… thật ra thì chưa từng. Này, tiểu cô nương lấy gà đi nhanh đi, phía sau còn xếp hàng đấy.” Bị hỏi như vậy, chủ cửa hàng mất hứng, bắt đầu đuổi người.

Nàng tìm đến chỗ yên tĩnh, thu đặc sản này vào trong túi trữ vật, mới hỏi Cùng Kỳ: “Kỳ thú không làm hại tính mạng người khác, không dẫm đạp hoa cỏ, vậy chẳng lẽ là nó ăn chay? Sao lại chạy đến đây mua đồ ăn mặn?”