Ninh Tiểu Nhàn Ngự Thần Lục

Quyển 4 - Chương 152: Yêu quái cũng thích ăn muối

Ôn Lương Vũ ngây người. Thân bán yêu mang đến cho hắn quá nhiều đau khổ, vừa rồi đột nhiên mừng rỡ, hắn lại chưa từng nghĩ đến chuyện này.

Trường Thiên nói: “Nếu biến thành người, tức là sinh như cỏ, mệnh như giấy, nhiều nhất sống được tám mươi năm là chết, nếu chuyển thành yêu, ngơi sẽ phải tu yêu đạo lại từ đầu. Nhưng mà…..” Hắn trịnh trọng nhắc nhở, “Nếu xóa bỏ huyết thống nhân tộc, sau này bản tính yêu tộc sẽ bắt đầu ảnh hưởng đến ngươi. Ngươi cũng không phải sinh ra đã là yêu, mà là sau này mới chuyển hóa, lực chống cự với tâm ma thô bạo, tức giận, bi thương lại càng kém, hơi vô ý một chút là sẽ mất đi bản tính, sát sinh thành ma. Những thứ này, ngươi có thể chịu được không?”

Thân thể của Ôn Lương Vũ, nhận huyết mạch truyền thừa của Ôn thành chủ. Sự suy tính của người cha này đối với hắn, có thể làm cho hắn căm ghét bản thân có một nửa là con người hay không? Nhưng đó là trong quá khứ hơn hai mươi năm trước, hắn được con người nuôi dưỡng lớn lên. Nếu như đổi máu thành yêu, mà lại có tâm tư suy nghĩ của con người, sau này hắn có thể quen được với cuộc sống của yêu quái không?

Xóa đi huyết thống nhân loại, cũng là xóa đi nhân tính. Sau này, Ôn Lương Vũ chỉ có thể làm một con yêu quái thuần túy mà sống. Mọi người đều biết, trên cái thế giới này, rất nhiều yêu quái cũng không thân thiết với con người, đây là do bản tính của yêu quái quyết định. Sau này Ôn Lương Vũ có thể cũng giống như vậy sao?

Ánh sáng trong mắt Ôn Lương Vũ chợt lóe lên, kiên quyết nói: “Ta nguyện làm yêu! Thần Quân cứ yên tâm, ta tuyệt đối sẽ không bị tâm ma chi phối.” Cuộc sống hai mươi năm, không chỉ mang đến cho hắn sự đau khổ, mà còn có tâm chí bền vững, cho dù là tâm ma thì có thể làm gì được hắn? Hắn đã hiểu rõ, chỉ là thay đổi thành thuần yêu quái, mới có thể sống sót được trong loạn thế này, mới có được quyền lợi cố gắng khống chế được vận mệnh của mình!

“Được. Chuẩn bị một chút, bắt đầu thi thuật.” Trường Thiên nhìn Ninh Tiểu Nhàn, “Ngươi đi ra ngoài trước đi. Sau mười hai canh giờ nữa, sẽ báo với ngươi. Mới để cho ngươi đi vào.”

Nàng có đúng là chủ nhân của Thần Ma ngục hay không đây? Sao hắn có thể gọi đến bảo đi với nàng như thế chứ?

Nàng không nhịn được làm nũng: “Ta thật sự không thể ở bên cạnh học hỏi một chút được sao? !”

“Thuật hoán huyết là một loại bí thuật rất tàn khốc, đối với người thụ thuật mà nói, phải nhận sự đau đớn cực đại, ta cũng không biết Ôn tiểu tử có thể kiên trì đến cùng hay không? Ngươi không thích hợp đứng quan sát bên cạnh.” Trong lòng hắn cũng không hy vọng nàng sẽ nhìn thấy cảnh tượng máu me tàn nhẫn như vậy. Chỉ sợ trên con đường đi về phía Tây sau này chưa chắc sẽ thiếu cảnh tượng kiểu này.

Hắn liếc qua nàng, trong mắt ngập tràn vẻ không yên lòng, “Trong lúc đấy, ta sẽ đóng cửa ma nhãn, không thể cảm nhận được khí tức bên ngoài. Nói cách khác, trong vòng mười hai canh giờ tới, ta sẽ không thể chiếu cố được cho ngươi.”