Ninh Tiểu Nhàn Ngự Thần Lục

Quyển 4 - Chương 149: Mèo Yêu Báo Ân

Edit: Vịt
Beta: Tiểu Tuyền

Rất tà môn! Hết lần này tới lần khác chuyện thiếu chủ giao cho mình lại quan trọng hơn, phải xử lý gấp.

Cuối cùng nàng vẫn dò xét lại một lần mới bất đắc dĩ rời đi. Lý Mộng Tuyết này là một hậu hoạn, nếu có một ngày nàng ta gặp phải thiếu chủ, đem chuyện mình làm hôm nay nói cho hắn biết, nàng rùng mình một cái, trong lòng đã quyết định, nếu như gặp lại được Lý Mộng Tuyết, bất kể là có hỏi được chuyện mầm linh trà từ trong miệng nàng ta hay không thì cũng phải giết ngay lập tức, để chấm dứt hậu hoạn.

Nhìn Đát Tử một lần lại một lần băn khoăn ở trên trời, Ninh Tiểu Nhàn lầm bầm nói : “Con nữ yêu này thật sự là nổi điên rồi nha!” Ả ta không tìm được mình thề không bỏ qua sao, cuối cùng bọ cạp yêu ở trên trời cũng cưỡi pháp khí rời đi, rất lâu cũng chưa có vòng lại nữa, đại khái lúc này đã thật sự rời đi.

Nàng từ trong Thần Ma Ngục đi ra, tìm được một lùm cây liền cúi người xuống, lay rụng lá ở trên cây, lộ ra lồng tre ở phía dưới, mèo yêu nhìn chằm chằm nàng, mắt to cô đơn lộ ra vẻ ngu ngơ.

Trường Thiên không nhịn được nói: “Tại sao ngươi phải cứu nó? Huyết thống con mèo yêu này vô cùng kém, ngay cả mười vạn phần của huyết mạch đại yêu cũng không có, cuộc đời này chỉ có thể tấn chức tới Hóa Hình kỳ đã là tổ tông che chở rồi.” Trong mắt hắn nhìn thấy, con mèo yêu này không có giá trị để cứu giúp, ở thời gian chạy chối chết quý giá Ninh Tiểu Nhàn còn muốn xoay người đi lấy lồng tre, thật sự làm hắn không còn gì để nói.

Hắn đánh giá người ngoài như thế thật sự ác độc a, Cùng Kỳ thật lâu chưa lộ diện cũng khen : “Đương nhiên bởi vì nữ chủ nhân nổi lên thiện tâm rồi.”

Nàng đâu thể nói là do ánh mắt tuyệt vọng bi thương của con mèo yêu này xúc động tới nội tâm mềm mại của nàng được? Trong Thần Ma Ngục cũng chỉ có ba giống đực, một con là thần thú có máu tinh khiết, một con là chảy nửa huyết mạch yêu quái, một con thì dứt khoát ngay cả thân thể cũng không có, trực tiếp vẽ lên lò luyện đan, nói cảm tính với bọn họ thì bọn họ có thể hiểu được hay sao?

Nếu như truy binh đi qua, người cũng đã cách quan ải không xa nữa, hẳn là không có đại yêu quái đột nhiên xông tới ngăn cản đường nữa, nàng giơ lồng tre lên, hướng về phía mèo yêu bên trong thật tình nói: “Ta biết ngươi có thể nghe hiểu lời nói của ta. Ừ, nếu như ngươi không đột nhiên nhảy dựng lên cào ta thì ta sẽ đem ngươi thả ra, như thế nào?”

Mèo yêu kia liền mờ mịt gật đầu

“Ngươi được tự do.” Ninh Tiểu Nhàn đem mấy lá bùa lung tung xé toang không còn một mảnh, mở cửa lồng ra sau đó xoay người bỏ đi.

“Thế thôi sao?” Cùng Kỳ nghi ngờ nói. Nữ chủ nhân cũng có một bụng mưu ma chước quỷ, nàng đem con mèo yêu yếu ớt này cứu ra ngoài, hẳn là phải có lợi ích gì đó mới đúng?

“Thế thôi à.” Nàng bất mãn nói, “Giọng điệu của ngươi là có ý gì?” Thỉnh thoảng giúp đỡ những kẻ nhỏ yếu một chút thì nàng vẫn làm được. Điều kiên tiên quyết là không nguy hiểm tới an toàn của bản thân. Con mèo nhỏ này làm cho nàng liên tưởng tới chính mình, ban đầu khi đi tới cái thế giới này, nàng còn bất lực hơn cả con mèo yêu này, nó còn là một yêu quái a, nàng thì chỉ có sức lực yếu đuối đáng thương của một cô gái phàm trần. Nếu như không có gặp được Trường Thiên, cả đời này nói không chừng nàng còn phải ở trong cái thôn nho nhỏ trong núi kia, không thể chống lại được sự tàn phá của thời gian, cuối cùng còn có thể gả cho một anh chàng lỗ mãng.