Ninh Tiểu Nhàn Ngự Thần Lục

Quyển 4 - Chương 148: Chuồn Mất

“Ta chẳng qua chỉ là người phàm, Mịch La đại nhân có thể nói cái gì với ta được?” Ninh Tiểu Nhàn chậm rãi lắc đầu, “Hắn ở gốc cây hòe ngồi xuống rất lâu, giống như là tâm tình không tốt, không nói một lời. Ta nướng mấy đuôi cá muốn hiến tặng cho hắn, hắn cũng không thèm để ý tới. Cuối cùng Mịch La đại nhân tựa vào cây hòe giả vờ ngủ say trong chốc lát, cho đến khi Đát tỷ tỷ ngài và mấy vị đến.”

“Ừ.” Đát Tử như đang ngẫm nghĩ, “Trước kia ngươi chưa từng thấy Mịch La đại nhân? Tại sao hắn lại cứu ngươi?”

Nàng nắm lại quả đấm, đưa lên ngực, tay chỉ lên trời làm bộ dáng muốn thề : “Đát Tử tỷ tỷ, ta thật không biết nha, nếu như ngươi hỏi được thì sau này ngàn vạn lần nên nói cho ta biết. Ta là người tự biết chuyện của mình, Mịch La đại nhân cùng với ta khách nhau một trời một vực, hắn là người sâu không lường được, ta làm sao dám vọng tưởng suy đoán được?” Nhìn ánh mắt của ta, nhìn ánh mắt của ta, có phải cảm thấy đặc biệt chân thành hay không?

“Nếu như ngươi không tin thì dọc theo bãi sông hôm qua, đi bảy mươi dặm về hướng đông, có thể tìm được doanh trại của mã tặc rồi, nơi đó còn có thi thể của mã tặc, và di hài của một thương đội nhỏ, nếu ngươi thấy tất nhiên sẽ biết ta không nói láo!”

“Nha đầu ngốc!” Trường Thiên đột nhiên chen lời nói: “Ngươi nói nói bậy rồi!”

Quả nhiên hai mắt Đát Tử phát sáng: “Thương đội quy mô nhỏ? Mịch La đại nhân ở đó tìm được thứ gì sao?” Rốt cục hỏi ra một chút tin tức rồi!

Á, nghĩ chu đáo cũng có lúc sơ suất, làm sao lại không cẩn thận đem chuyện này nói ra chứ? Mịch La vì mầm trà mà một mình đuổi tới Nham Thành, Đát Tử muốn biết nhất đúng là chuyện hắn có tìm được bảo bối này hay không ?

Ả quả nhiên là tâm phúc của người khác, xem tình hình này, cho dù là kết quả gì thì ả sẽ giết Ninh Tiểu Nhàn diệt khẩu, nếu không chuyện ả gạt Mịch La thăm dò tin tức bị lộ ra, lấy tính cách của Mịch La, tất nhiên không chỉ đem ả trói tới địa huyệt Bắc Minh hưởng thụ hình phạt kiến ma cắn đơn giản như vậy.

Thực là ngốc a, chỉ một câu nói đã đem mình đẩy tới bờ nguy hiểm. Dọc theo con đường này gặp phải chuyện phiền toái quả thực không ít, làm sao mình lại không tiến bộ thế này?

Ninh Tiểu Nhàn vội khiến bản thân toàn lực suy nghĩ đối sách, đang muốn há miệng nói cho có lệ thì ngay tại lúc này có một luồng ánh sáng từ trên trời bay tới, vây hai vòng quanh Đát Tử, vật này Ninh Tiểu Nhàn đã nhìn quen mắt.

Thanh phù tiền! Thần sắc của Đát Tử biến đổi, ả đang làm chuyện không thể cho người khác biết được, hết lần này tới lần khác Mịch La lại phi tiền tới tìm, trong đáy lòng ả liền có chút chột dạ, ả mở tay ra, Thanh Phù Tiền liền nhẹ nhàng dừng ở trong lòng bàn tay của ả, trên tiền còn có một tờ giấy nhỏ.

Người phàm trần không thể nhìn được chữ của yêu loại, nhưng nàng vẫn liếc Ninh Tiểu Nhàn một cái, người ở phía sau cơ trí quay đầu chỗ khác để tránh phiền phức.

Trên tờ giấy chỉ có bốn chữ nhỏ: “Nham Thành, nhanh lên.” Ngay cả ký tên cũng không có, mặc dù là giọng điệu nghe rất gấp, mấy chữ này lại lãnh tính phiêu dật, bình tĩnh nhưng nàng nhận ra được đây chính là chữ thiếu chủ viết.

Mịch La không thích con người, từ khi hắn phát ra Thanh Phù Tiền cho tới lúc Đát Tử đứng ở trước mặt hắn, khoảng thời gian này không được vượt qua hai khắc. Nếu không nàng phải ăn đau khổi rồi, mặc dù hai người đều rõ nàng là lão chủ nhân phái tới ở bên người của Mịch La, nhưng dù sao chủ là chủ, nô là nô, nếu như hắn tùy tiện tìm một lý do để thu thập nàng một phen thì thật sự là quá đơn giản.

Vì vậy ở bên cạnh Mịch La nàng lại càng thêm cung kính cẩn thận.