Ninh Tiểu Nhàn Ngự Thần Lục

Quyển 4 - Chương 147: Hiểu lầm

Edit: Vịt
Beta: Tiểu Tuyền

Tu sĩ này níu lấy phần da mềm ở phía sau cổ của mèo yêu nhấc lên, trong miệng lại cười mắng: “Chỉ là yêu quái Tụ Khí Kỳ, ngay cả hình người cũng không hóa ra được còn muốn kẹp ở trong đội ngũ thừa nước đục thả câu sao? Tối nay ta liền nấu ngươi, làm thành một bàn long hổ đấu!”

Long Hổ đấu tức là đem mèo thịt, thịt rắn cùng xào, khẩu vị có chút nặng, người bình thường chưa chắc đã ăn được, nhưng lại là thức ăn yêu thích của rất nhiều kẻ tham ăn.

Con mèo này dùng sức mà giãy dụa, nhưng pháp lực của nó thật sự là quá thấp, chỉ mấy phút đồng đồ đã bị tu sĩ này ức chế yêu lực, sức lực toàn thân so với con mèo nhỏ bình thường không mạnh hơn bao nhiêu, làm sao có thể thoát ra khỏi lòng bàn tay của hắn được.

Cô bé kia sửng sốt hồi lâu, lúc này mới kịp phản ứng, nhìn tổ phụ bị trói một chút, lại nhìn con mèo nhỏ bị tu sĩ nắm ở trong tay một chút, không biết đi tới ôm người nào thì tốt, rốt cục “oa” một tiếng, ngồi xuống đất gào khóc lớn.

“A Hoa là con mèo nhỏ của nhà ta, không phải là yêu quái!” Cuối cùng nàng rốt cục chạy về phía tổ phụ.

“Cái gì con mèo nhỏ, đây rõ ràng là yêu quái Tụ Khí Kỳ, trong nhà ngươi nuôi yêu quái mà ngươi lại không biết thì ai tin?” tu sĩ này lạnh lùng liếc nàng một cái.

Lão nhân trên mặt đất vội vàng nói : “Tiểu lão nhi thật sự là không biết. Nhà ta vốn bán lúa mì mà sống qua ngày, bảy năm trước con mèo này đã tới nhà ta, cũng không cần ta cho nó ăn, buổi tối nó tự mình đi kiếm ăn, ban ngày chỉ ngủ ở nhà ta, ta thấy nó thường có thể giúp đỡ bắt được chuột ở trong nhà cho nên mới để cho nó ở.”

Ông ta cũng không để ý mặt đất cứng mà dập đầu mấy cái vang ra tiếng: “Nếu không có đại nhân chỉ điểm thì ta cùng với cháu gái còn chẳng hay biết gì, nói không chừng tới một ngày kia bị mèo yêu này một ngụm nuốt ăn, đại nhân đã cứu một mạng của tổ tôn chúng ta a, tiểu lão nhi vô cùng cảm kích !”

Nước mắt của ông ta cứ chảy ào ào xuống, đơn giản chính là cố gắng phủi sạch quan hệ cùng với con mèo yêu này, lại nịnh nọt vị tu sĩ kia, hi vọng người ta sẽ giơ cao đánh khẽ mà thả hai ông cháu ra. Tuy là người phàm trần nhưng ở trần thế này sinh sống mấy chục năm, ông ta tất nhiên có kinh nghiệm đường đời.

Mèo yêu kia quả thực thông hiểu tiếng người, vốn còn đang liều mạng giãy dụa ở trong tay tu sĩ kia, nghe thấy lời nói của lão nhân này xong thì rõ ràng sững sờ một chút, lông toàn thân đang dựng lên từ từ hạ xuống, không còn cử động nữa, chỉ yên lặng nhìn lão nhân ở trên mặt đất, đôi đồng tử đang dựng thẳng dần dần lộ ra tuyệt vọng và nản chí, nhưng lão nhân này đang cúi gục đầu trên mặt đất, làm sao có thể giương mắt lên nhìn nó.