Ninh Tiểu Nhàn Ngự Thần Lục

Quyển 4 - Chương 144: Cuối cùng được tự do

Hắn quả nhiên là người của phủ Phụng Thiên, hơn nữa địa vị cao quý. Ninh Tiểu Nhàn âm thầm than thở, nếu thu hắn vào Thần Ma ngục sớm một bước thì con đường phía trước của nàng dễ đi hơn nhiều. Dù sao, cái yêu tông đang truy nã Ôn Lương Vũ và nàng trong toàn Phụng Châu chính là phủ Phụng Thiên a, nói không chừng mệnh lệnh kia là do Mịch La ban ra đấy!

Không thể không nói, nàng đánh bậy đánh bạ mà lại đoán đúng!

“Báo lên tình hình nắm được.” Mịch La lại nhắm nghiền hai mắt, bày ra bộ dáng chuẩn bị lắng nghe, chỉ có Ninh Tiểu Nhàn biết rõ, tên gia hỏa này nói không chừng toàn thân vẫn không có chút sức nào, đi đường không vững, sợ người khác nhìn ra đầu mối, lúc này mới kéo dài chút thời gian.

Điều này nói rõ, sách lược trước đây của nàng đã đi đúng. Quả nhiên hắn không muốn để thuộc hạ chứng kiến tình trạng mệt mỏi của mình.

Ở đây còn có tiểu cô nương người phàm, nói thẳng tình báo ra không có vấn đề gì sao? Đát Tử do dự nhìn Ninh Tiểu Nhàn một cái, lại nghe Mịch La hừ nhẹ một tiếng từ trong mũi: “Hử?”

Dáng người hắn cực đẹp, bộ dáng nhắm mắt cũng khơi gợi hủ nữ suy nghĩ sâu xa. Nhưng mà Đát Tử nghe hắn hừ ra mọt tiếng này, thì cảm thấy toàn thân đều ngâm trong nước đá, giật mình một cái, vội vàng nói: “Chúng thuộc hạ đã phái người lục soát toàn Phụng Châu, nhưng trước sau cũng không phát hiện hành tung của Ôn Lương Vũ, mà ngay cả người giúp đỡ Ôn Lương Vũ, cũng chưa từng nhìn thấy. Thuộc hạ đoán —— đoán hắn đã rời khỏi Phụng Châu. Thiếu chủ, phải chăng chúng ta nên mở rộng phạm vi tìm kiếm?”

“Ngươi đoán?” Hắn không mặn không nhạt lặp lại một lần, Đát Tử cúi đầu, không dám lên tiếng.

“Đã thu thập đầy đủ tư liệu của cô nương giúp đỡ Ôn Lương Vũ chưa?”

“Vâng! Nàng là người phàm, trong người không có linh lực, nhưng có nhiều điều kỳ quặc.” Nói tới đây, nhớ tới bên cạnh Thiếu chủ cũng có nữ tử người phàm kỳ quặc, không nhịn được mà nhìn Ninh Tiểu Nhàn một cái, lại thấy nàng mắt nhìn mũi, mũi nhìn tâm, giống như căn bản không nghe thấy lời mình nói, thần sắc bình thản như thường.

“. . . . . . Nàng tên là Ninh Tiểu Nhàn, ngày trong thành có yêu quái bắt người đã đến phủ nha báo án, cùng đi còn có mẹ con quả phụ trẻ tuổi Đàm Thanh Hà của Nham Thành. Sau đó, Đàm Thanh Hà dọn ra ngoại trang ở, nhưng mà sau hai ngày lục soát đến ngoại trang thì mất manh mối, giống như có người cố ý xóa dấu vết của nàng, thủ pháp gọn gàng, không để lại dấu vết.”

Tốt quá, Đàm tỷ an toàn không phải lo, Ninh Tiểu Nhàn buông lo lắng trong lòng xuống. Người xóa đi manh mối kia nhất định là Tiếu Tử, hắn chuyên tâm trốn chạy hai mươi năm, nhất định đã thành một đại tông sư theo dõi và xóa dấu vết. Cùng biến mất với mẹ con Đàm Thanh Hà từ trong Nham Thành nhỏ bé kia với hắn mà nói không phải việc gì khó khăn.

Đã nghe Đát Tử nói tiếp đi: “Thuộc hạ tra được, Ninh Tiểu Nhàn này đã từng xuất hiện tại Hỗ thị, bán ra Trúc Cơ Đan dược hiệu tốt vô cùng ở khu gửi bán thuộc quan phủ, cùng với một vị kỳ dược khác là Hoàn Hồn Dẫn.” Nàng lấy một bình ngọc từ trong ngực ra, hai tay dâng lên cho Mịch La, thì thấy hắn lắc đầu, chỉ phải thu tay về,  “Trúc Cơ Đan của nàng có thể tăng năm thành xác suất thành công Trúc Cơ, ngày đầu tiên bán ra còn khiến cho tán tu tranh nhau mua, ép khu gửi bán phải áp dụng phương thức đấu giá. Sau vài ngày dứt khoát ghi rõ giá bán, kết quả mỗi ngày đều có thể bán hết sạch.”

“Chính là Trúc Cơ Đan còn không quý hiếm gì, về phần Hoàn Hồn Dẫn trong lọ này.” Nàng ngừng một chút nói, “Lại thật sự là một loại kỳ dược mới nghe lần đầu. Chỉ cần người uống còn nửa hơi thở, là có thể sống lại, hơn nữa trong chốc lát sinh long hoạt hổ, chiến lực không giảm mà tăng, nhưng phải giảm mười lăm năm dương thọ. Đan dược này định giá hơn một ngàn linh thạch, so với dược hiệu của nó thì xem như đã rất rẻ rồi.”