Ninh Tiểu Nhàn Ngự Thần Lục

Quyển 4 - Chương 142: Nướng cá nóc

Tranh thủ thời gian này, nàng nhặt mấy cục đá bên dòng suối, nhưng đều không thuận tay.

Trong túi trữ vật có cất Răng Nanh, nhưng nàng nào dám lấy ra dùng? Đây chính là pháp khí! Hồ yêu kia nếu biết hàng một chút, nói không chừng còn có thể nhận ra đây là bảo bối chế thành từ răng thần thú. Đến lúc đó cho dù khắp người nàng là miệng cũng đừng mơ mà giải thích rõ được.

Hồ yêu áo đỏ ngồi tựa lưng vào gốc hòe già, một chân duỗi thẳng, một chân cong gối lên, tư thế này giống như đúc tư thế ngồi của Trường Thiên. Hắn lại nhổ một nhánh cỏ cho vào miệng, cắn nhè nhẹ, mắt nhìn chân trời xuất thần, nhưng lại không biết đang nghĩ gì.

Nàng cầm lấy hai cục đá đến cạnh hắn, ấp úng cả buổi không nói được lời nào.

“Sao thế?” Hồ yêu liếc xéo nàng một cái. Cho tới bây giờ không ai dám tiếp cận hắn gần như vậy, nhưng cô bé này lại không khiến hắn chán ghét.

Nàng cười khan hì hì hai tiếng: “Ta muốn cạo vẩy cá, đá ở đây không đủ sắc nhọn, ân công người xem, ngài có thể. . . . . . ?” Không bột đố gột nên hồ, trừ phi hắn đồng ý ăn cả vảy cá!

Thật ra cái này xuất từ Trường Thiên bày mưu đặt kế. Hắn phân tích nói: “Hồ tính đa nghi. Nếu ngươi đã phải đi cùng hắn, cứ làm chính ngươi là được, càng tự nhiên thì càng chân thật. Chỉ cần nhìn thái độ của hắn đối với người phàm, cũng biết hắn cực kỳ kiêu ngạo, nếu ngay từ đầu không giết ngươi, thì sau đó hơn nửa cũng sẽ không.”

Lại nói, hắn biết đo lường cân nhắc người sao?

Nàng thật to gan, dám sai khiến hắn làm việc! Hồ yêu bĩu môi, có chút giận dỗi, nhưng vẫn nói “Đưa đây” . Hắn lấy tảng đá ra nhìn nhìn, lập tức giơ hai cục đá lên mài vào nhau, thoạt nhìn dùng lực không lớn, cũng không có tiếng đá mài vào nhau chói tai vang lên, nhưng bột đá lại rơi xuống rào rào.

Chỉ mất thời gian mấy hơi thở, hắn trả cục đá lại cho nàng: “Được rồi.”

Hai cục đá đã bị mài thành dao dá. Nàng nhẹ nhàng ấn ấn lên lưỡi dao. Ừ, rất sắc nhọn a!

“Ân công thật là thần thông quảng đại!” Nàng “vui mừng” nói. Ngàn xuyên vạn xuyên, vuốt đuôi vẫn không lỗi thời.

“Đừng có gọi ân công, ân công nữa. Khó nghe quá.” Hồ yêu áo đỏ cười cười. Nhánh cỏ trong miệng vểnh lên, đánh tan ba phần lệ khí của hắn, “Ta tên là Mịch La.”

“Mịch La đại nhân!” Nàng đây là đánh rắn thì đập lên đầu a. Aizz, rơi vào tay người ta, thức thời một chút mới tốt.