Ninh Tiểu Nhàn Ngự Thần Lục

Quyển 4 - Chương 138: Mã tặc

“Ta và đệ đệ bỏ lỡ nơi ngủ trọ nên phải đi đường suốt đêm. Muốn hỏi ngài có thể xin chút lửa hay không?”

Thương đội tiếp nhận lữ hành đơn độc vào doanh trại, nơi hoang dã vốn rất thường gặp, chỉ cần người lữ hành đó không lo lắng bị mất mạng. Tên mập mạp thấy trên ngựa là một tiểu cô nương và hai đứa trẻ bảy tám tuổi thì không hề nghi ngờ, lập tức cười cười đón bọn họ vào trong doanh trại.

Nàng quay đầu nhìn đường đi. Bầy sói thấy nàng đi vào doanh trại loài người biết không còn hy vọng tập kích nên vốn vẫn đi theo phía sau bây giờ ngay cả bóng một con cũng không trông thấy, không biết đã đi xa hay núp trong bóng tối rình coi. Chỉ có điều theo nàng thấy thì đám sói chủ nghĩa đầu cơ đó hơn phân nửa đã tìm địa phương bí mật ẩn nấp. Sói là loài động vật sẽ không dễ dàng bỏ cuộc.

Hiện tại nhìn trong doanh trại có hơn ba mươi người, chủ yếu đều trẻ trung cường tráng, tên béo ra đón nàng có lẽ là người lớn tuổi nhất chỗ này. Bọn họ mặc quần áo màu sắc pha tạp, có mấy người mặc áo ngắn nhỏ, chỉ bỏ hai bên tay áo. Trên quần áo ngay cả dấu hiệu cũng không có, song ánh mắt từng người lộ vẻ sắc bén hung hãn có mấy phần tương tự đám sói nơi hoang dã này.

Nàng đang đánh giá người ta, người khác cũng ngẩng đầu nhìn nàng. Hôm nay nàng đã đổi lại một thân trang phục rộng rãi, che đi đường cong xinh đẹp. Người bên ngoài nhìn, cô nương này tướng mạo rất bình thường, màu da lại vàng vọt, không bắt mắt bằng cặp sinh đôi bên cạnh, cho nên nhìn hai lần cũng không còn hứng thú.

Đám người này không giống thương đội chính quy. Một thương đội bình thường số lượng người ít nhất cũng hơn trăm người, huống chi vừa rồi nàng không thấy xe vận chuyển hàng, cũng không nhìn thấy loại gia súc mang đồ nặng như con la.

Ôn Lương Vũ  ở trong Thần Ma Ngục nghe Trường Thiên tóm tắt tình huống bên ngoài, suy nghĩ một chút nói ngay: “Bọn họ cỡi bao nhiêu con ngựa?”

“Hơn ba mươi con, đều là ngựa tốt thích hợp chạy trốn đường dài.”

Giọng nói Ôn Lương Vũ mang theo vài phần lo lắng: “Không ổn. Chỉ sợ là mã tặc.”

Mã tặc? Ninh Tiểu Nhàn đang dắt con ngựa già đến bên rừng buộc lại, tới chỗ trống bên cạnh đống lửa ngồi xuống, nghe vậy trên tay hơi sững lại.Tên mập kia chú ý tới chi tiết này, quay đầu tới hỏi: “Sao vậy?”

“A. Không có chuyện gì. Cám ơn ngài!” Trước khi tình huống còn chưa rõ ràng vẫn lên lịch sự chu đáo một chút thì tốt hơn. Năm giác quan của nàng hơn người thường, hiện tại cũng ngửi thấy trong không khí có mùi máu tươi nhàn nhạt, hiển nhiên lúc trước nơi này từng xảy ra chuyện cũng chẳng vui vẻ gì, chí ít có người bị thương chảy máu.

Hiện tại nàng có chút hối hận, mình không nên bốc đồng như thế. Nếu nghe lời Trường Thiên nói thì hiện tại đã không gặp chuyện phiền toái này. Nàng nhẹ nhàng vuốt ma nhãn trước ngực tỏ vẻ nói xin lỗi.