Ninh Tiểu Nhàn Ngự Thần Lục

Quyển 4 - Chương 137: Bầy sói theo dõi

Edit: Tâm Tĩnh
Beta: Tiểu Tuyền

Đổi lại là trước kia, nếu có người muốn nàng tưởng tượng mình cầm một tiểu đao chặt cây gỗ lớn, nàng chắc chắn sẽ cười người đó điên rồi. May mà Răng Nanh có đặc tính cực kì sắc bén nên nàng mới có thể làm nhẹ nhàng như vậy.

Nàng bay lên đá một cước vào cây khô, tư thế cực kì thô bỉ, chỉ có điều hiệu quả lại rất tốt. Cây khô gào thét một tiếng rồi ầm ầm đổ xuống!

Tiếp theo nàng cũng làm tương tự như thế chặt thêm mười gốc cây thông khổng lồ, lúc này mới dừng tay thu chúng vàoThần Ma Ngục.

Đúng vậy, nếu mấy ngày tiếp theo muốn nghỉ đêm trong đại lao, như vậy dù thế nào cũng phải để mình ngủ thoải mái một chút. Nàng tính xây thêm một căn nhà gỗ nhỏ trong tầng thứ năm của Thần Ma Ngục để làm khuê phòng của mình. Công trình vĩ đại như vậy tất nhiên không cần nàng phải ra tay, mà do đại tổng quản trong ngục -Trường Thiên làm.

Bởi vì gần đây năng lực thẩm mỹ của nàng không được tốt lắm, cả ngày nàng ngồi trên lưng ngựa nghĩ kết cấu nhà gỗ.Hiện tại vào Thần Ma Ngục đưa bức tranh cho hắn nhìn. Kết quả hắn chỉ nhìn thoáng qua thành quả tâm huyết của nàng, cau mày nói: “Ồn ào, đi ra ngoài lên đường đi. Trong đêm sẽ xây xong.”

Nàng cũng không nặng bên này nhẹ bên kia nên hỏi Ôn Lương Vũ có muốn xây một căn nhà hay không? Người kia lắc đầu như trống bỏi nói: “Ta cơ hồ không cần ngủ, cám ơn ý tốt của Ninh cô nương.” Nói giỡn, hắn cũng không dám để cho Trường Thiên đại nhân xây phòng cho hắn, hơn nữa còn ngủ cách vách với Ninh Tiểu Nhàn.Tính mạng này của hắn thật vất vả mới mò trở lại được, đáng giá quý trọng a.

Ninh Tiểu Nhàn âm thầm tặc lưỡi. Cho dù là một bán yêu tinh lực cũng cao hơn nàng. Khó trách Ôn Lương Vũ còn nhỏ tuổi mà kiến thức lại uyên bác như thế, thì ra hắn ít ngủ, vậy so với người bình thường mỗi ngày có thể có thêm bảy tám giờ để đọc sách rồi.

Từ lúc nàng đi từ hồ lớn ra ngoài đã hai ngày, hôm nay đã rời khỏi phạm vi của Nham thành, dần dần không còn dấu vết con người, thay vào đó chung quanh vang lên tiếng côn trùng và tiếng thú rống. Trước đó, nàng đều đi theo thương đội, cho tới bây giờ cũng không có kinh nghiệm một người đi lại nơi hoang dã, trong lòng có chút sợ hãi, rốt cục cũng cảm nhận được các loại bất tiện khi một ngườiđộc hành. Đầu tiên tất nhiên là không có ngựa xe để ngồi, không thể làm gì khác hơn đành thúc giục con ngựa già đi về phía trước.

Tiếp theo an toàn của bản thân có thể phải lo lắng. Gió thổi trong rừng vang lên tiếng ô ô giống như quỷ thần khóc đêm, hơn nữa sau khi mặt trời lặn lại càng thêm dọa người. Nàng từng oán trách với Trường Thiên, kết quả nam nhân này chỉ nói một câu nàng lập tức ngậm miệng: “Ngươi hi vọng nơi này yên tĩnh giống như đáy sông sao?”