Ninh Tiểu Nhàn Ngự Thần Lục

Quyển 4 - Chương 134: Bí mật về thành chủ Nham thành

Bỏ bạc ra còn phải ở trong đại lao. Nàng cười khổ rồi để đôi bức yêu ở bên ngoài theo dõi,còn mình thì vào Thần Ma ngục.

Một ngày đã qua, thân thể của Ôn Lương Vũ  đã sớm khôi phục, dù sao cũng là thân thể nửa yêu, năng lực phục hồi so với loài người mạnh hơn nhiều. Tâm trí của hắn trầm ổn, tối hôm qua mặc dù Ôn Cách đã tạo đả kích trầm trọng cho hắn, nhưng bây giờ vẻ mặt vẫn lạnh nhạt, ôn hòa như thường.

Nàng biết, tên tiểu tử nửa yêu này đã dấu bi thương ở trong lòng. Dù sao chuyện hôm qua kết thúc, con đường tương lai không biết đi thế nào.

Lúc nàng đi vào , Ôn Lương Vũ đang ở tầng thứ năm nghiên cứu Tức Nhưỡng. Hạt trà đã gieo xuống, lấy thần lực của Tức Nhưỡng thu hoạch linh trà có chứa linh lực chắc sẽ được nhiều gấp mười so với ban đầu! Khó trách hắn chậc chậc khen ngợi nói: “Ninh cô nương, Tức Nhưỡng thật sự là thần thổ đứng đầu thiên hạ, nếu trong tay ta có bảo bối như vậy, có lẽ đã sớm nghiên cứu ra hạt giống linh trà rồi!”

‘Ngươi nghiên cứu ra sớm một ngày thì bỏ mạng sớm một ngày. Ôn Cách mỗi ngày đều nhìn chằm chằm đứa con trai này, đỏ mắt chờ mong tính toán thời điểm hoán huyết.’ Trong lòng nàng nói thầm, ngoài miệng lại nói: “Ta thật sự rất ngạc nhiên, lịch sử về trà cũng chỉ có hơn hai trăm năm, sao ngươi có thể nghiên cứu ra linh trà? Dù chỉ chứa linh lực, không có hiệu quả trừ bỏ tâm ma cũng đã rất giỏi rồi.”

“Đây không phải công lao của ta đâu!” Ôn Lương Vũ cười khổ nói: “Lúc ta được đưa tới trong nhà phụ thân, trong tay nắm nhẫn trữ vật, bên trong có mấy hạt giống. Chờ ta dần dần lớn lên mới phát hiện những hạt giống đó chính là hạt giống trà, hơn nữa trong đó có chứa linh lực cực yếu ớt. Nhưng dù có yếu ớt thì nó vẫn tồn tại, như vậy cũng đã rất tốt rồi.”

Ninh Tiểu Nhàn gật đầu. Nếu nói đây là phát minh, vậy tức là trước đây chưa từng có. Bất luận mẫu thân Ôn Lương Vũ  đưa cho hắn giống trà có chứa linh lực yếu ớt cỡ nào nhưng tồn tại tức là chân lý, đã đủ khiến người đời ghé mắt.

“Ngươi cũng biết, cha ta lên làm thành chủ Nham thành, nơi này nổi tiếng về trà hương. Ta mới nổi lên hứng thú nghiên cứu trà. Ta bái Lục Vũ tiên sinh được mọi người tôn kính nhất trong Nham thành làm thầy, học tập cách trồng và pha các loại trà, lão tiên sinh kia ngày trước ngươi cũng đã gặp. Nhưng dù vậy, ta cũng đã phải tốn gần tám năm mới có thể khiến cho trong linh trà chứa linh lực lai tạo lớn lên, có thể để người tu đạo sử dụng.” Hắn mang vẻ mặt hoài niệm nói: “Cho nên, nghiêm khắc mà nói, ta chỉ lấyhạt giốngmẫu thân đưa cho tiến hành. . . tiến hành . . . ” Trong lúc nhất thời hắn không tìm được từ ngữ thích hợp.

“Cải tiến.” Ninh Tiểu Nhàn thay hắn bổ sung. Đứa trẻ trên đời này luôn có tình cảm quyến luyến hoài niệm khẩn thiết đối với mẫu thân. Ôn Lương Vũ liều mạng nghiên cứu linh trà như vậy, hơn phân nửa cũng bởi vì đó là thứ mà mẫu thân hắn đưa cho hắn.

Khi nói chuyện, hai người đã trở lại tầng cuối cùng của Thần Ma Ngục.

“Ừ đúng!” Ôn Lương Vũ thở dài nói: “Thật không biết mẹ ta làm thế nào khiến cho loại trà này chứa linh lực. Aizz, đáng tiếc cuối cùng ta vẫn không thể gặp được bà một lần! Càng không có nghĩ tới loại linh trà này đã cứu ta một mạng.”

Hắn bỗng nhiên cười nói: “Thật ra thì cha ta là thành chủ giả!”