Ninh Tiểu Nhàn Ngự Thần Lục

Quyển 3 - Chương 132: Truy nã toàn bộ châu

Nhưng đúng vào lúc này, bí phù trên người lão đột nhiên không cần lửa mà tự cháy.

Địch nhân đối diện nhìn thấy, Phàn chân nhân lấy ra một tờ phù chú, biểu lộ trên mặt giống như thấy quỷ!

Chỉ có bản thân lão biết, cái phù chú mệnh này là dùng huyết dịch trong trái tim của Ôn Cách vẽ. Một khi Ôn Cách chết cái phù chú nguyền rủa này sẽ cháy sạch không còn chút nào.

Ôn Cách đã chết.

Nếu đổi lại lúc bình thường, có lẽ lão sẽ không kích động như thế, dù sao thành chủ Nham thành cũng không ít, chết trong loạn thế cũng không có gì kỳ quái. Nhưng lúc này bản thân Ôn Cách đang ở trong mật thất! Trước khi lão rời đi, bao gồm chính lão ở trong hang động rộng rãi đó cũng chỉ có ba người, trong đó có hai người còn bị lão giam cầm, khi bí thuật hoán huyết chưa kết thúc căn bản không thể nào nhúc nhích.

Ôn Cách đang tốt lành sao đột nhiên lại chết, rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì?

Trong lòng lão lướt qua rất nhiều ý nghĩ trong đầu. Chuyện này từ khi bắt đầu tiến hành đã không thuận lợi, sổ sách bên ngoài bị kiểm tra, sau đó Ôn Lương Vũ trúng hoa độc kỳ quái mà không có hôn mê, Lưu Mãn Tử đi điều tra khách trọ nhà Đàm Thanh Hà kết quả tung tích không rõ, đúng rồi, đến bây giờ lão vẫn chưa tra ra người khách trọ kia đi nơi nào, chỉ biết là một cô gái, hơn nữa nhà Đạm Thanh Hà cũng đã rời đi. . .

Aizz, sớm biết như thế, chuyện hoán huyết cho Ôn Cách nên trì hoãn một thời gian mà không cần gấp gáp.

Lão và Ôn Cách từng định ra ba thỏa thuận, một là duy trì an toàn mười năm của Ôn phủ, hai sử dụng bí thuật hoán huyết giúp Ôn Cách, điều kiện thứ ba còn chưa tiến hành. Lão là người giữ chữ tín, nếu không, giữa lúc những tu sĩ khác đều mai danh ẩn tu trong núi sông, vì sao lão phải lưu lại hồng trần thời đại hỗn loạn đen tối này để trông coi Ôn phủ chứ?Nhưng bây giờ hình như Ôn Cách đã chết, vậy hiệp nghị tất nhiên mất đi hiệu lực, lão cũng không còn cần thiết phải ở lại Ôn phủ nữa.

Về phần hạt giống linh trà? Lão biết nó ở trong tay Ôn Lương Vũ nhưng lão muốn vượt qua bốn người này đi vào lấy còn phải trải qua một phen khổ chiến. Phàn chân nhân biết rất rõ ràng, lão cũng chỉ là một tán tu mà thôi. Loại bảo bối ngay cả đại phái danh môn cũng muốn vạch mặt tới tranh đoạt, mình tốt nhất nên tránh xa, nếu không sớm muộn gì cũng bị băm vằm đến chết như thế nào cũng không biết.

Chỉ có mấy hạt giống linh trà đã náo động phong vân khắp nơi, Nhị công tử Ôn gia quả nhiên là kỳ tài.Đáng tiếc hắn là bán yêu, cho dù có bản lãnh hơn nữa, danh tiếng đứng trên đầu sóng ở nơi này cũng sẽ bị bóp nát.

Aizz, suy nghĩ cho hắn nhiều như vậy làm gì, phiền phức của mình vẫn chưa hết đây. Bốn người trước mắt này chẳng qua là trận đầu. Boss còn ở phía sau mới xuất hiện, nếu như mình còn không đi nữa, đợi cho có người chỉ ra và xác nhận lão có liên quan với hạt giống linh trà, đoán chừng kết cục không ổn rồi.

Lão dứt khoát xoay người, dậm chân quyết định rời đi.

“Thôi!Thôi!” Lão cất cao giọng nói: “Ta cũng không ngăn cản các ngươi nữa. Hạt giống linh trà đang ở trên người Nhị công tử Ôn gia – Ôn Lương Vũ. Hòn núi giả phía sau có một bí đạo. Hắn trốn ở trong đó. Nếu có các ngươi bản lãnh thì tự mình vào bắt.” Lão cũng sợ đối phương không tin, lập tức phát lời thề: “Ta lấy thần hồn thề, nếu có một chữ nói dối, ta sẽ bị ngũ lôi oanh đỉnh, thần hồn câu diệt mà chết!”