Ninh Tiểu Nhàn Ngự Thần Lục

Quyển 3 - Chương 131: Cự thú hay bánh bao?

Edit: Tâm Tĩnh
Beta: Tiểu Tuyền

Nhìn thân thể khốn kiếp màu sắc đen trầm nặng nề, cái duôi dài mà có lực, đã biết nó am hiểu nhất chính là phục kích mà không phải truy đuổi khoảng cách xa, nếu không lân giáp cũng sẽ không vừa dày vừa nặng như vậy. Mới vừa rồi Thương Long xông tới có thể thấy, đại khái phần đuôi bình thường cung cấp động lực mạnh nhất.

Nàng tính sai mất rồi ah, hai tay đều cầm Oánh Quang Thảo và Ích Thủy Châu, kết quả ngay cả cơ hội lấy vũ khí cũng không có. Hai thứ đồ này bây giờ đối với nàng đều cực kì quan trọng, nếu mà nàng phải bơi qua vùng nước sâu đen nhánh này, quái vật kia muốn thu thập nàng thật sự quá dễ dàng.

Nàng lấy Oánh Quang Thảo và Ích Thủy Châu đều thắt thật chặt bên hông, trở tay lại lấy ra Răng Nanh. Loại vũ khí so với chiều cao mấy trượng của con vật kia mà nói, thật là nhỏ bé, chỉ có điều thắng ở tính chất tương đối hài lòng, nếu Thương Long còn dám bơi tới gần, bảo đảm khiến cho nó biết tay.

Bốn phía nước sông đen kịt, nàng ở đáy sông từng bước từng bước đi về phía trước, điều động toàn bộ tinh thần quan sát chung quanh, hi vọng trước khi nó phát động tập kích có thể phát hiện bóng dáng của nó. Lúc này nàng có cảm giác giống như khi còn bé xem xong phim kinh dị sẽ gặp ác mộng, chẳng qua cơn ác mộng này thật sự rất chân thật, nàng chỉ cần hơi không chú ý một chút sẽ để mạng nhỏ lại nơi này.

Rốt cuộc nàng cũng biết tại sao trước khi chết Ôn Cách cười quỷ dị và vui vẻ như vậy. Thì ra ông ta đã sớm biết có một con quái vật lớn ẩn núp dưới sông. Ngay từ thời điểm xuống mạch nước ngầm này, nàng đã cảm thấy rất kỳ quái, vì sao Ôn Cách không tìm một mật thất để tiến hành nghi thức này, chẳng lẽ hắn không sợ những người khác theo đường thủy chạy trốn hay sao? Hóa ra có quái vật kia ở trong nước, ai có thể bỏ chạy khỏi chứ? Nếu thân thủ nàng kém một chút, nếu nàng không có Thần Ma Ngục, nếu trên người nàng không có đeo ngọc phù thế thân của Đạm Đài Dực tặng, như vậy nơi đây chính là chỗ táng thân của nàng rồi.

Khó trách Ôn Cách đã nói, ở trên đường hoàng tuyền ông ta sẽ chờ bọn họ!

Nhưng những vấn đề mới lại nảy ra: người đảm nhiệm chức thành chủ Nham thành trước kia, đều muốn dùng đường thủy này trở thành con đường chạy trốn cuối cùng, mà con quái này thoạt nhìn cũng đã ở chỗ này ngây người hơn hai trăm năm. Đám người kia sao có thể vượt qua nó an toàn chạy thoát chứ?

Trường Thiên ở bên tai nàng đề nghị nói: “Con thú này tám phần thích công kích vật còn sống, ngươi tiến vào Thần Ma Ngục trói hai con bức yêu mang ra ngoài làm mồi câu hấp dẫn sự chú ý của nó, ngươi nhân cơ hội chạy thoát là được.” Con Thương Long này so sánh với hắn tất nhiên rất nhỏ bé nhưng nếu đặt nó bên cạnh Ninh Tiểu Nhàn, đây chính là quái vật khổng lồ a. Trận so đấu này, hắn không tin tưởng nàng lắm.

Lấy yêu quái trongThần Ma Ngục làm mồi nhử?Nàng hơi ngạc nhiên, chợt thấy nước sông phía bên trái, Thương Long lộ ra hình dáng khổng lồ. Trường Thiên tức giận nói: “Thứ này tâm trí thấp, không có nguyên tắc đáng nói, chút khôn vặt của ngươi hoàn toàn không dùng được. Còn không mau đi vào!” tốc độ phản ứng của nó nhanh hơn nàng, nàng mà còn ở bên ngoài chính là đưa đồ ăn cho nó, ngọc phù Đạm Đài Dực tặng cho chỉ còn hai lần miễn chết thôi.

“Đợi một chút, bây giờ nó không phải đang ở tư thế tiến công.”Ninh Tiểu Nhàn  xuyên thấu qua làn nước, nhìn vào ánh mắt lạnh như băng mà đần độn của nó nói: “Nhất định phản kích của ngọc phù đã dọa nó, hiện tại nó không dám tấn công.”