Ninh Tiểu Nhàn Ngự Thần Lục

Quyển 3 - Chương 129: Ta Muốn Sống Sót

Edit: Mèo
Beta: Tiểu Tuyền

Ông vừa vặn quay mắt về phía mật đạo, vừa mới an ủi chính mình, liền thấy ở miệng mật đạo bỗng nhiên xuất hiện một người.

Một nữ nhân, mặt như trứng ngỗng, chân mày cong cong, khuôn mặt quen thuộc đến không thể quen thuộc hơn nữa.

“Bảo Châu?” Ông thất thanh kêu lên, cơ hồ là muốn xoa mắt. Thiếp thân nha hoàn Bảo Châu sao có thể xuất hiện ở nơi này, rồi hãy nói Phàn chân nhân mới từ mật đạo này đi qua a. Mật đạo này hẹp như thế, hai người chẳng lẽ không gặp nhau, chẳng lẽ Phàn chân nhân không phát hiện được nàng?

Lá gan Ôn Cách luôn luôn không nhỏ, nếu không lúc tuổi còn trẻ cũng không dám nghỉ đêm ở miếu hoang. Nhưng một màn quỷ dị này khiến sau lưng ông ta thấm ra mồ hôi lạnh.

Ôn Lương Vũ nghe vậy mở mắt, cũng suy yếu cười một tiếng: “Ngươi, ngươi rốt cuộc đã tới.”

Trong lòng Ôn Cách vang lên một tiếng lộp bộp, rung giọng nói: “Ngươi nói vậy là ý gì?” cứu binh mà nhi tử của ông vẫn đau khổ đợi chờ, chẳng lẽ chính là Bảo Châu? Nhưng đây chỉ là người phàm!

Lại thấy”Bảo Châu” tiến đến đây. Cũng không thấy nàng nện bước dồn dập như thế nào, hết lần này tới lần khác chỉ bước mấy bước đã đến trước mặt mình. Con ngươi của ông không nhịn được co rụt lại. Nàng cúi đầu tinh tế nhìn phù chú trên ngực Ôn Cách, sau đó lại xoay người đi xem trước ngực Ôn Lương Vũ.

Trường Thiên đang muốn nàng đem hai phù chú ghi tạc trong đầu. May là kể từ khi nàng bắt đầu luyện thể tới nay, không chỉ có thể chất ngày càng tăng cường, ngay cả trí nhớ cũng thật tốt, nếu không chữ nhiều cong cong quấn quấn giống như gà bới như vậy, sao nàng có thể cứ thế mà vẽ được?

Thời gian có hạn, nàng xem hai lần vẫn không yên lòng, liền rút ra Răng Nanh ở trên sàn nhà vẽ lại y hình dáng. Mới đầu rất không thuận tay, thế nhưng càng vẽ càng nhanh. Ôn Cách thấy nàng rút chủy thủ ra, cũng hít một hơi thật sâu: “Ngươi không phải là Bảo Châu! Ngươi rốt cuộc là người nào?”

“Đừng ồn!” Nàng không nhịn được nói. Thời gian cấp bách, những thứ phù chú này nàng phải một đường vẽ mà hoàn thành, quá khảo nghiệm trí nhớ cùng bắp thịt của nàng rồi!

Ừ, không tệ, hai phù chú đều vẽ xong. Thoạt nhìn mặc dù rất xấu, nhưng ít ra không có vẽ sai. Nàng hài lòng gật đầu, giơ lên tay áo đem phù chú trên bộ ngực hai người lau bỏ. Sau đó một lần nữa lấy chu sa ra vẽ .

Ôn Cách cả kinh nói: “Ngươi muốn làm gì!” Thật ra thì ông ta lập tức hiểu cô gái này muốn làm cái gì, tâm không khỏi trầm xuống. Nàng là tới giúp bán yêu này!

Lúc thực hiện thuật thay máu này, Phàn chân nhân đã đem hai người bọn họ giam cầm lại, nếu không ông đã sớm nhảy dựng lên ngăn cản nàng.

Không sai, chuyện Ninh Tiểu Nhàn đang làm, giống như Phàn chân nhân đã làm gần nửa canh giờ trước, chỉ là nàng muốn đem phù chú trên ngực hai người đánh tráo. Chú ngữ này nếu có thể làm cho máu dọc theo phương hướng trước lưu động, như vậy nàng đổi chỗ vẽ phù chú ở trên người hai người một chút. Phương hướng máu chảy tự nhiên cũng thay đổi.