Ninh Tiểu Nhàn Ngự Thần Lục

Quyển 3 - Chương 126: Diện mạo đích thực của Ôn Lương Vũ

“Hướng thư phòng của Ôn Cách. Ừ, hiện tại lại chuyển hướng, đi phòng lớn ở tiểu viện của Ôn Cách.”

Nàng đi theo chỉ thị của Trường Thiên, ở trong phủ bảy quẹo tám rẽ. Hiện tại tướng mạo bộ dạng này là Bảo Châu, nàng bày ra một bộ dáng ngạo khí lạnh nhạt, người khác dĩ nhiên là đứng xa mà nhìn rồi.

Chẳng qua mời vòng qua một chỗ bụi trúc ở bên ngoài, liền có người chắn trước mặt nàng, cười hì hì nói: “Bảo Châu muội muội, làm sao giờ mới đến? Ta chờ thật là khổ.” Định thần nhìn lại, không phải là gã sai vặt Thanh Y thì là ai?

Chớ nói Trường Thiên nghĩ bóp nát hắn, đến khóe mắt Ninh Tiểu Nhàn cũng vừa nhảy. Hết lần này tới lần khác người này đưa tình ẩn tình nói: “Hôm nay ở trong phủ ta đã tìm được một chỗ tốt, bảo đảm nhân thần không biết. . . . . .” Vừa nói vừa đưa móng vuốt qua, muốn kéo tay nhỏ bé của nàng.

Ninh Tiểu Nhàn lắc thân tránh thoát cái lôi kéo này, che miệng hướng hắn cười nói: “Ngươi gấp cái gì? Đi vào rồi nói.” Đi trước vào trong rừng trúc.

Diện mạo của nàng mặc dù là bộ dáng của Bảo Châu, nhưng một đôi đôi mắt đẹp có thể nói sóng mắt lưu chuyển, nhìn quanh đưa tình, hơn nữa xoay người liếc một chút càng làm cho nam tử này thần hồn cũng đi theo, không chút do dự mà theo vào.

Sau đó. . . . . . Cũng chưa có sau đó. Hắn còn tưởng rằng”Bảo Châu” muốn cùng hắn ở chỗ này thành chuyện tốt kia, đang vừa định nhào người tới, không ngờ khuôn mặt tươi cười của đối phương đột nhiên thu lại, một chưởng bổ tới. Hắn còn chưa kịp phản ứng, phía sau cổ bị đánh một chưởng, trực tiếp bị đập ngất đi.

Hô, đã sớm muốn làm như vậy rồi! Ninh Tiểu Nhàn vỗ vỗ tay, lúc này mới cảm thấy hết giận.

Xử lý sạch cái tên phiền toái này, kế tiếp nàng thuận thuận lợi lợi mà đi tới trong tiểu viện của Ôn thành chủ, căn cứ chỉ thị của Trường Thiên tìm được góc núi giả trong đình viện.

Nàng dùng chuôi đao Răng Nanh ở núi giả gõ nhẹ ba cái, lại nghe Trường Thiên nói: “Cái đình đặt trên góc trái của hòn non bộ, đúng, chính là nó, đi xoay tròn phía trái sau lại kéo ra bên ngoài.” Cơ quan này thiết kế mở ra phức tạp như thế, thầm nghĩ có phải vì phòng ngừa tiểu hài tử ở trong đình viện chơi đùa không cẩn thận mở ra hay không?

Nàng làm theo lời chỉ dẫn. Chỉ nghe “đông” một tiếng rất nhỏ, xoay qua chỗ khác nhìn, trên mặt đất đã nứt ra một cái cửa động. Miệng cái động này bình thường lấy miếng sắt che lại, phía trên phủ một tầng đất cát, trên cùng lại trồng một tầng cỏ thảm, thoạt nhìn rất có tính lừa gạt.

Nàng nhẹ nhàng kín đáo đi vào, qua mấy hơi thở, miệng động này tự động khép lại. May là nàng không có chứng sợ hãi giam cầm, nếu không đi một mình ở trong địa huyệt đưa tay không thấy được năm ngón này, không phải là bị hù chết sao? Lối đi này rất hẹp. May nhờ nàng là nữ tử, thân hình nhỏ gầy, nếu đổi là nam nhi cao sáu thước đi lối đi này, còn không bị va chạm cho sưng mặt sưng mũi sao?