Ninh Tiểu Nhàn Ngự Thần Lục

Quyển 3 - Chương 124: Hỗn Hợp Hương độc

“Ngươi không nói sớm!” Quỷ mới biết cách dùng ngược lại như thế nào?

Tin tức xấu là, hiện tại sức lực của nàng quả thực không nhỏ, trong nội tâm lại sốt ruột, nên mặt Ôn Lương Vũ rất nhanh liền sung huyết sưng phồng lên. Tình hình này cũng phản ánh, hiệu quả của Dịch Dung Đan cao cấp nàng chế luyện quả thật không tệ, nếu không Ôn nhị thiếu mà dùng thuốc dịch dung bình thường, chỉ sợ bị đánh sưng mặt sưng mũi thì vẫn một bộ vẻ mặt đần độn.

Tin tức tốt là Ôn Lương Vũ rên hai tiếng, rốt cục thong thả tỉnh dậy!

Hắn nháy mắt vài mắt mới nhắm đúng tiêu cự, thấy nữ tử bên cạnh, liền kinh ngạc nói: “Bảo Châu? Làm sao ngươi ở nơi này?”

“Không, là ta!”

Không phải là ta? Hắn còn có chút mơ hồ, nhưng mà giọng nói thanh thúy này rất quen tai.”Ninh cô nương?”

Rất tốt, xem ra hắn không có biến thành ngu ngốc.”Ngươi cần tìm ta tới làm chuyện gì, nói mau a! Trong phủ này của ngươi có tu sĩ Kim Đan kỳ, ta không dám ở lâu.” Nàng vốn muốn để cho hắn tựa vào đầu vai mình, hiện tại thấy hắn đã tỉnh, liền hướng bên cạnh xê dịch. Không biết sao, vừa nghĩ tới trong Thần Ma ngục còn có Trường Thiên, nàng liền không muốn cùng nam nhân khác quá mức thân cận.

Ý nghĩ này chợt lóe lên, Ôn Lương Vũ đã bị ngã nằm úp sấp xuống, đem nàng sợ hết hồn. Nàng đưa tay kéo cái ghế qua, dìu hắn ngồi lên.”Sao rồi?”

Hắn cười khổ nói: “Là ta khinh thường, không ngờ bất tri bất giác trúng độc. Chờ ta phát hiện thì thân thể đã mỏi mệt không chịu nổi, không còn sức lực nữa.”

“Không khí hay là thức ăn có độc?” Nàng móc ra Cừ Hoàng Tán đút cho hắn một viên.

“Hẳn là độc ở không trung. Ta mấy ngày nay mơ mơ màng màng cũng chưa từng ăn cơm, độc dược không đặt ở trong đồ ăn.”

Được rồi, nàng cũng đút cho mình một viên Cừ Hoàng Tán, đề phòng chuyện chưa xảy ra chứ sao.”Có biết nguồn độc ở nơi đâu không?”

Ôn Lương Vũ lộ vẻ sầu thảm cười một tiếng: “Trong nội viện này tất cả đồ vật đều chưa từng động đến. Ta tinh tế suy nghĩ một chút, mấy ngày nay đồ vật mới vào trong viện này chỉ có một thứ.” Hắn tự tay chỉ hướng trên bàn, Ninh Tiểu Nhàn giương mắt nhìn lại, trên bàn bát tiên lẳng lặng bày một cây trâm gỗ.