Ninh Tiểu Nhàn Ngự Thần Lục

Quyển 3 - Chương 123: Hai Chọn Một

Edit: Mèo
Beta: Tiểu Tuyền

Không phải đâu, loại này tình cảnh trước mắt còn đụng phải người này! Nàng cố nén vọng động muốn đưa tay gỡ cánh tay người này ra, xoay người nhìn xem, quả nhiên là gã sai vặt cợt nhả Thanh Y, tướng mạo mặc dù thanh tú, ánh mắt thế nhưng như trên mây, nhìn không giống như người đứng đắn.

Người này nàng biết, là nam tử mà Bảo Châu thích, vốn là một tên đào kép, hiện nay làm việc trong phòng bếp ở phủ thành chủ, biết nói vài lời ngon tiếng ngọt, thường xuyên khiến Bảo Châu tâm hoa nộ phóng. “Bằng hữu trong phòng bếp” theo lời của Phàn chân nhân đúng là hắn.

May là tay áo trên cổ tay rất dài, hai người mới không có tiếp xúc da thịt, nếu không nàng nhất định sẽ ngứa cả người, khó chịu đến chết. Vội vàng đuổi hắn!

“Đang rất vội vàng, ngươi tới làm loạn thêm cái gì ?” Lời nói mang ba phần hờn dỗi, làm cho cả người nàng cũng nổi da gà rơi đầy đất.

Nơi này tai mắt đông đảo, gã sai vặt lôi kéo nàng đi sang bên cạnh hai bước. Nàng căn bản không muốn đi đến địa phương đó, chỉ khiến chọc người hoài nghi, nhưng không thể làm gì khác hơn là ở trong bụng đem người này mắng một trăm lần a một trăm lần.

“Ta hỏi ngươi, trong tiểu viện của Ôn nhị thiếu thật không có ai sao?”câu nói đầu tiên của hắn làm cho nàng lấy làm kinh hãi.

Nàng lên tinh thần đáp: “Hẳn là không ai, làm sao?”

Hắn xem xét bốn phía, lúc này mới thấp giọng nói: “Không đúng a, mới vừa rồi lúc ta đi ngang qua còn nghe được bên trong có truyền ra âm thanh di chuyển vật nặng, chẳng lẽ là Quỷ Hồn tác quái?”

Ôn nhị thiếu có lẽ còn ở trong viện kia! “Là đại đầu quỷ ngươi đang tác quái ấy” Nàng liếc hắn một cái, quát lên, “Trong phủ có Phàn chân nhân trấn giữ, có yêu ma quỷ quái nào dám lên cửa chịu chết? Cũng mệt cho ngươi có thể nghĩ ra. Cái đó tám phần là gió thổi qua cây cối trong viện, ngươi nghe lầm rồi!”

Nói xong thì không để ý đến hắn, xoay người muốn đi về phòng bếp nhỏ. Vậy mà người nầy lại túm lấy cổ tay nàng, kề tới ở bên tai nàng hắc hắc trêu đùa: “Ta chính là tìm chuyện nói với nàng chứ sao. . . . . . Tối nay đến nơi đó của nàng, hay là đến nơi này của ta? Tối hôm qua nàng có thể thoải mái. . . . . . ?”

Hắn nhắc nhở một cái, Ninh Tiểu Nhàn lập tức nghĩ đến trong trí nhớ của Bảo Châu, hai người này tối ngày hôm qua còn ở trên mặt đất trong nhà ấm trồng hoa mà lăn lộn đây. Cho nên xị mặt xuống gắt một cái: “Tối nay rồi nói sau!” Là ảo giác của nàng sao, làm sao mà cảm giác trong Thần Ma Ngục tựa hồ phát ra sát khí đằng đằng?

Nếu không phải có thuốc dịch dung cản trở, khẳng định mặt của nàng nóng đến có thể tráng trứng rồi. Nàng thật muốn đối với hai người không cảm thấy thẹn này nói một câu “Quý phủ quá loạn a” !

Nhất định phải thoát khỏi dây dưa của người này, nàng đi vào phòng bếp nhỏ bưng cơm canh cho phạm nhân, theo thường lệ mở nắp kiểm tra một chút, vừa nhìn một cái thế nhưng có chút kinh hãi. Trong hộp món ăn cũng là đồ chay không sai, nhưng không thiếu các loại thuốc đại bổ, ngay cả cháo cũng là cháo phục linh hạt dẻ táo đỏ, mấy thứ đồ này đều sinh máu, bổ ở bên trong, vật ích khí, hơn nữa canh nóng đầu bếp nữ bưng lên cuối cùng. Mùi này nàng quá quen thuộc, chính là nhân sâm nấu thành, hơn nữa ít nhất là ba trăm năm!

Nàng xem ở trong trí nhớ của Bảo Châu, mấy ngày qua thức ănphòng bếp nhỏ làm cho kẻ tù tội, cũng là căn cứ vào danh sách Phàn chân nhân đưa ra để làm . Lần trước đã cầm cỏ linh chi, đông trùng hạ thảo, thạch hộc, cây nghệ tây, cây bối mẫu, hoài sơn cùng nhiều loại dược liệu làm thành thức ăn.