Ninh Tiểu Nhàn Ngự Thần Lục

Quyển 3 - Chương 118: Theo đuổi và trốn chạy

Trường Thiên quả quyết sẽ không đối với nàng như thế nhưng những yêu quái và tu sĩ khác thì sao?

Hắn bật cười nói: “Nha đầu ngốc, lại đang nghĩ ngợi lung tung gì đấy. Ta đã nói với ngươi rồi, người tu tiên phải dũng cảm tiến tới, những tạp niệm khác đều không xứng đáng?”

Nàng ngoan ngoãn nhẹ gật đầu.

“Sao lại không nghe lời ta?” Hắn khoan thai nói: “Chớ nghĩ nhiều. Có ta ở bên cạnh, sẽ có một ngày ngươi không phải sợ thiên hạ này nữa.”

Đúng vậy! Có hắn bên cạnh, khắp thiên hạ này có nơi nào không thể đi được, còn có gì phải sợ chứ? Nàng nghĩ nghĩ, khóe miệng rốt cuộc lộ ra nụ cười.

Ôn Lương Vũ đã dùng Dịch Dung Đan cao cấp, mặc như thường nhân, không cần Đàm Thanh Hà đưa cơm cho hắn mỗi ngày nữa. Hiện trong phủ ai cũng biết người nhận cơm do Đàm thị đưa đến chính là gia đinh “Tiểu Lục Tử” ở điền trang bên ngoài đến. Đàm Thanh Hà cũng có thể an tâm rời đi.

Mấy vị này vừa đi, trong trạch viện Đàm gia liền bắt đầu vắng vẻ, nhưng Ninh Tiểu Nhàn lại không thể ở lại chỗ này nữa. Hôm nay Lưu Mãn Tử còn chưa trở về, tên chân nhân phiền phức kia sẽ nghi ngờ.

Vật phẩm tùy thân cũng không có mấy món, nàng đều cuốn lại ném vào Thần Ma ngục. Chỗ ở tiếp theo nên ở đâu mới tốt đây? Ở phụ cận có một cửa hiệu mặt tiền không nhỏ, phòng trọ lầu ba đối diện với tiểu viện của Đàm gia, ở đó giám thị động tĩnh bên dưới chắc cũng không tệ?

Nàng mới bước vài bước, nghĩ nghĩ liền rút chân về. Xem đi, xem đi, nàng lại rụt vào vỏ như ốc sên rồi!

Nàng tháo xuống ma nhãn trước ngực, nhảy lên một cây hòe già trong sân Đàm gia, ước lượng một vị trí, cuối cùng đặt ma nhãn vào một chiếc tổ chim rỗng. Ở đây tầm mắt tốt, góc độ tốt, cơ bản đều có thể phát hiện động tĩnh của hai tiểu viện, cũng không bị nhánh cây che khuất. Ừ! Chính là chỗ này. Nàng thỏa mãn phủi tay, lách mình vào Thần Ma ngục.

Mấy canh giờ sau có 2 nam tử lén lút đi vào ngõ nhỏ, thấy bốn bề vắng lặng họ liền lén lút trèo tường vào Đàm trạch viện, nơi tiểu viện mà Ninh Tiểu Nhàn đã ở mấy ngày nay. Thấy không một bóng người hai người cũng không ngạc nhiên, mà nhanh chóng lật tìm khắp các ngỏ ngách.