Ninh Tiểu Nhàn Ngự Thần Lục

Quyển 3 - Chương 116: Quà sinh nhật

Chuyện thứ hai chính là bắt lấy một đồng nam cùng một đồng nữ.

Vốn là hai việc này cũng đã làm thỏa đáng rồi, hơn nữa mọi người bắt người từ bên ngoài tới để tránh quấy nhiễu tới các tu sĩ tham gia thịnh hội. Đầu năm nay thiên tai cùng thai họa cũng chưa bao giờ dừng lại, ở bên ngoài thành đều là người dân quê mùa khổ sở, một yêu quái nuốt trọn cả thôn trang mọi người cũng thường xuyên gặp phải, hiện tại thì thiếu gì những người cá biệt này, vì vậy Lưu Mãn Tử tách ra mấy ngày bắt người, lại lặng yên không tiếng động cũng không khiến cho những người trong Nham thành có lòng chú ý.

Một đôi nam nữ cùng đồng tử bị hắn bắt tới đều tạm thời nhốt ở một chỗ trong hầm ngầm của nông trang ngoại thành, mỗi ngày còn đưa tới một chút cơm canh. Phàn chân nhân còn phân phó riêng, những người này chỉ có thể ăn chay. Lưu Mãn Tử đối với việc, bản thân mình đường đường là một tu sĩ Trúc Cơ kỳ lại được yêu cầu đưa cơm cho khách mời như gã sai vặt thì rất là bất mãn, nhưng mà người ở dưới mái hiên không thể không cúi đầu, song ngày hôm qua đi xem, tiểu nam đồng này không biết tại sao lại chạy trốn được ra khỏi hầm. Mắt thấy được đã tới thời gian “giao hàng” lại xảy ra chuyện như thế này, Lưu Mãn Tử cũng vô kế khả thi, không thể làm gì khác hơn là thừa dịp trà hội này thả ra lực sĩ khăn vàng, tới ngõ hẻm trong Nham thành tùy tiện bắt lấy một nam hài. Tiếu Tử đoán không sai, Lưu Mãn Tử học chính là đạo pháp chính thống, có sai khiến được quỷ thần cũng chỉ có loại lực sĩ khăn vàng này, chỉ sợ biết dùng nó tới để bắt người cũng không quá thích hợp, không có cách nào tưởng tượng được.

Lại thuận tiện nói, con quạ ba mắt ở trên cây theo dõi không phải là của Lão Lưu, mà là linh thú Phàn chân nhân đưa cho hắn, Ninh đại tiểu thư một đao chém rơi con quạ ba mắt này, Phàn chân nhân lập tức liền cảm ứng được linh thú của mình đã chết.

Lưu Mãn Tử gần đây nhất định là tinh thần suy kiệt, lực sĩ khăn vàng ở nơi thành thị này hoặc ở bất kỳ địa phương nào bắt hài tử đi, nói không chừng đều không có trở ngại gì, hết lần này tới lần khác lại bắt ở trước mặt Ninh Tiểu Nhàn, cái này gọi là không phải oan gia không đối đầu, Trường Thiên biết nàng khẳng định quan tâm tới tung tích của những người đã bị bắt, trọng điểm tìm tới Tiếu Tử cũng là vấn đề này, chẳng qua đáng tiếc chính là tối qua có hai người lớn cùng hai gã hài đồng cũng đã bị Phàn chân nhân mang đi, không rõ tung tích.

Phàn chân nhân cùng với Ôn nhị thiếu gia rốt cục là có quan hệ gì ? Lưu Mãn Tử cũng không biết rõ, chẳng qua là thời điểm giao người ngày hôm qua, Phàn chân nhân hạ mệnh lệnh thứ ba, có một nữ tử đã cùng Ôn nhị thiếu gia gặp mặt bí mật nói chuyện ở phủ nha. Phàn chân nhân muốn Lưu Mãn Tử tới trong nhà Đàm Thanh Hà để tra hỏi rõ ràng.

Đại khái tình huống chính là ở chỗ này, tính cách của Lưu Mãn Tử gian xảo giảo hoạt, Phàn chân nhân cũng không tin tưởng hắn dễ dàng như vậy, ngày đó thời điểm tặng linh thạch còn tặng thêm một vị “xích vẫn” bắt hắn phải ăn. Độc dược bình thường đúng là không làm gì được các tu sĩ, vì vậy loại dược mà Phàn chân nhân này lấy ra cũng không phải là độc vật, ngược lại là loại thuốc đại bổ, là dược vật mà tu sĩ Nguyên Anh kỳ thường xuyên dùng để mở rộng thức hải (tức là thế giới suy tư trong đầu) trong cơ thể sử dụng . Nhưng loại thuốc này để cho tu sĩ Trúc Cơ kỳ sử dụng mà nói không có tác dụng bồi bổ gì cả, nếu Lưu Mãn Tử không được uống ba viên thuốc Hoãn Thần Lộ mà Phàn chân nhân ba ngày đưa tới một lần thì thức hải nhanh chóng không chống đỡ được mà nổ tung.

Nghe xong Ninh Tiểu Nhàn kể rõ thì Tiếu Tử cau mày lại, nếu như chém quạ đen ba mắt kia còn bị đối phương truy lùng tới nơi này, tức là Ninh Tiểu Nhàn cũng không đoán sai, ở trong phủ nha nhất định có sắp xếp tai mắt của đối phương, thế mới biết là Ninh Tiểu Nhàn mang theo Đàm Thanh Hà đi lấy khẩu cung, đối nghịch cùng với tu sĩ đều không phải là loại kết quả hay ho gì, hắn có thể không quan tâm, Ninh Tiểu Nhàn có thể không quan tâm nhưng mẹ con Đàm Thanh Hà thì làm sao bây giờ.

Hắn làm việc rất dứt khoát, lập tức quay trở về phòng đánh thức Đàm Thanh Hà, nói ở một nông trang ngoài ngoại thành có một tiểu viện, ở ngoại thành mặc dù cũng không an toàn nhưng so với bị tu sĩ Kim Đan kỳ đe dọa còn tốt hơn một chút.

Không sai, ở trong trí nhớ của Lưu Mãn Tử thì Phàn chân nhân này chính là một tu sĩ Kim Đan kỳ trung kỳ, chống lại hắn thì dù Ninh Tiểu Nhàn cùng Tiếu Tử có liều mạng cũng không có sức, đánh không lại thì ta phải trốn a, Lưu Mãn Tử thất thủ mới chỉ trong một buổi tối, bản thân hắn trời sinh tính tình bại hoại, Phàn chân nhân thoáng chốc hẳn còn chưa phát hiện ra điều gì kỳ lạ, cho nên Tiếu Tử cùng mẹ con Đàm Thanh Hà nhanh chóng thu dọn quần áo, vội vã đi ra khỏi thành.

Vì để bảo vệ cho mẹ con nàng chu toàn, tạm thời Tiếu Tử cũng phải cùng nhau đi tới nông trang. Đời người nếu chết rồi thì cũng chẳng còn cái gì nữa, so sánh với tính mạng thì danh tiết cái gì cũng đều có thể tạm thời ném qua một bên. Chẳng qua Tiếu Tử đi lần này có thể không giúp chiếu cố được tới Ninh Tiểu Nhàn nữa.