Ninh Tiểu Nhàn Ngự Thần Lục

Quyển 3 - Chương 111: Tiên lại cướp người

Edit: Tiểu Mặc Mặc
Beta: Tiểu Tuyền

Lá trà được mọi người sử dụng đến nay chỉ có hơn hai trăm năm tuổi, đã không thể so sánh nổi với lịch sử của gạo lâu đời. Nhưng mà loại linh quang thứ nhất xuất hiện lại chỉ ở hơn ba nghìn năm trước, có thể thấy được muốn nghiên cứu chế tạo ra thu hoạch có chứa linh lực, cũng không phải một chuyện dễ dàng. Dù là có kinh nghiệm của người đi trước tham khảo, như Phái Xích Tiêu khai phá ra gạo Vân Hương tự dùng, cũng hao tổn suốt hơn tám trăm năm thời gian.

Nham Thành rõ ràng hiện tại có thể lấy ra nước trà chứa linh lực, không quan tâm cái linh lực này có đầy đủ hay không, nói riêng đến một bước chưa từng có này, đã bước được trên đời chú mục. Nếu thật sự lấy ra linh trà, địa vị của Nham Thành tại trà đạo đã rất siêu nhiên trác tuyệt rồi.

Lời vừa nói ra, khiến mọi người xôn xao. Thực tế tất cả lãnh sự của thương đội lớn, càng kích động đến hai mắt tỏa ra ánh sáng. Chịu ảnh hưởng của Đế Lưu Tương sắp được ra đời, hành trình đến Nham Thành lần này đi được quá mức gian nan, nhưng thành quả đúng là to lớn như thế. Ôn thành chủ đã tuyên bố tin tức linh trà được ra đời, như vậy kế tiếp Nham Thành chắc chắn muốn bàn bạc mua bán cùng tất cả thương đội rồi. Với tư cách nhóm linh trà đầu tiên truyền lưu đến trên đại lục, lợi nhuận ở trong đó bằng vào tưởng tượng đều làm người ta kích động đến run rẩy.

Tin tức này vừa thả ra, Ninh Tiểu Nhàn nhìn trộm đệ tử Thanh Hư Môn canh giữ ở khu tiến bán, thấy trên mặt bọn họ đều rất bình tĩnh, hiển nhiên đã sớm đã nhận được tin tức. Nghĩ đến cũng đúng, Nham thành lại ở trong phạm vi quản hạt của Thanh Hư Môn, hiện tại tin tức trực tiếp sản xuất linh trà như vậy, tất nhiên muốn báo về trước cho lão đại của mình biết rõ. Chỉ là không hiểu được trong loại lễ lớn này, Đạm Đài với tư cách trưởng quan cao nhất của Thanh Hư Môn đóng tại đây, lại chạy đi nơi nào. Ninh Tiểu Nhàn nhìn có chút hả hê mà phỏng đoán, đại khái là trốn tránh Hồ Hỏa Nhi lẩn mất xa a.

Ngay sau đó Ôn thành chủ lại tuyên bố, sản lượng của nhóm linh trà đầu tiên chỉ có khoảng một vạn cân, mời tất cả đại thương đội trao đổi cùng chuyên viên trong phủ, tự mình đi xuống trong đài. Ông ta là người đứng đầu một thành, không cần mọi chuyện tự mình làm, hiện tại đi xuống lập tức đã bị mọi người vây quanh chúc mừng. Sau đó một mảnh a dua nịnh hót. Ninh Tiểu Nhàn mắt sắc, chứng kiến người đi theo bên cạnh hắn mặt mày hồng hào, đắc chí vừa lòng, không phải là Ôn đại công tử sao? Ôn thành chủ hàm dưỡng rất tốt, nụ cười đọng ở bên môi cũng thủy chung chỉ là nhàn nhạt đấy, nào có tươi cười rạng rỡ như Ôn Lương Cẩn vậy, phảng phất phong quang toàn thành đều là của một mình hắn hay sao?

Ninh Tiểu Nhàn không nhịn được liếc qua Ôn Nhị thiếu gia y phục vải thô đơn giản, bình thường không có gì lạ bên người. Cha cùng đại ca của hắn nhờ uy thế của linh trà, hiện tại cũng bị người chú mục, phong quang vô cùng, chỉ có hắn bị vắng vẻ ở một bên, không chỉ không thể gặp người, về sau ngược lại càng phải ru rú trong nhà rồi. Ôn Lương Vũ cũng cảm nhận được đồng tình trong ánh mắt nàng, xoay đầu lại mỉm cười: “Công danh lợi lộc, chỉ là mây bay mà thôi.”

“Cái linh trà này, thật đúng là cứ như vậy được sản xuất rồi hả?”