Ninh Tiểu Nhàn Ngự Thần Lục

Quyển 3 - Chương 110: Thịnh hội Nham thành

Nơi tổ chức trà hội, hương trà theo gió từng đợt thổi đến, càng khiến mọi người xôn xao, hận không thể đi qua trạm kiểm soát nhanh hơn nhưng không được.

Trà hội quả nhiên là thịnh hội bậc nhất của Nham thành, nàng theo chỉ dẫn của người bên trong chậm rãi đi theo đoàn người. Bên trong thành vốn có gần mười vạn người, hôm nay lại còn thêm thương đội vào thành, cùng với bách tính khu vực xung quanh tới, sợ phải tới mười bảy, mười tám vạn, mọi người đều đổ về trà hội, hôm nay lại là ngày đầu tiên, trong sân phải có đến ba, bốn vạn người.

Nàng đi đến thương đội Vân Hổ đi dạo một vòng phát hiện người ta căn bản không rảnh lo lắng cho nàng. Đặng Hạo đang cùng vài nông dân trồng trà trò chuyện vui vẻ, xem bộ dáng là người hợp tác lâu năm, đồng thời cũng hợp tác vui vẻ. Nham thành tuy là nơi trồng trà nhưng thương phẩm luôn chia thành ba bảy loại, ở đây có đường dây, có người quen đương nhiên cực kỳ quan trọng. Loại trà xấu bán cho ai, trung phẩm và thượng phẩm thì nên nhắm vào loại khách hàng nào, những cái này người đi thương hành bao năm như Đặng Hạo đều rõ ràng.

Hỏa kế dưới tay hắn cũng không nhàn rỗi, đưa thương đội và bách tính mua bán cùng loại hàng hóa ra ngoài. Thương đội xung quanh cũng không khác bọn họ mấy, đang cùng mấy vị khách vừa tiến vào cò kẻ mặc cả đến quên hết mọi chuyện. Những thương đội từ thiên nam địa bắc mà đến, mang theo hàng hóa không giống nhau, lúc này đều lấy ra, quả nhiên thu hút ánh nhìn của mọi người. Trừ giao dịch với nhau còn bán rất nhiều hàng hóa cho bách tính.

Trà hội ở Nham thành có thể thu hút nhiều thương đội như vậy, đoàn người không chỉ đốc thúc buôn bán lá trà. Trà hội trải qua mấy năm phát triển, sớm trở thành nơi giao dịch giữa người trồng trà và thương đội, thương đội với tiên phái, thương đội với thương đội, thương đội với bách tính. Mỗi năm ở đây bàn bạc hợp tác, số bạc liên quan đến cũng không nhỏ.

May là trà hội này không tổ chức khai mạc thần mã gì đó, không thì nàng thực sự cho rằng mình về trái đất rồi. Nhưng trong đó quả thực có làm một cái sân khấu, là để gánh hát, biểu diễn xiếc ảo thuật, lúc này trên đó vẫn chiêng trống rần rần. Khiến bầu không khí càng giống hội chùa.

Nàng mời Đàm tỷ đi cùng nhưng người sau trời sinh tính tình thích yên tĩnh, tâm tư của người ta căn bản không ở mặt này, cho nên nàng nói lời cự tuyệt. Ninh Tiểu Nhan nhún vai, cũng được, tự mình đi chơi vậy.

Nhưng nàng mới vừa mua hai hộp bánh ngọt dưới sự ồn ào của Cùng Kỳ, đã ăn một phần bánh trứng liền có người khẽ kéo ống tay áo nàng: “Ninh cô nương, đang đi dạo sao?”

Động tác này thật quen thuộc a, nàng liếc mắt, xoay người quả nhiên thấy một gương mặt bình thường không lấy gì làm lạ – Ôn Lương Vũ. Ôn nhị thiếu gia đang nhìn nàng cười đến là hài lòng. Lúc này liền hiện ra chỗ tốt của Dịch Dung Đan cao cấp, nụ cười thập phần mộc mạc tự nhiên, mặc dù không có một chút mị lực dễ coi, nhưng cũng may thoạt nhìn rất chân thành.