Ninh Tiểu Nhàn Ngự Thần Lục

Quyển 3 - Chương 108: Bí mật bàn bạc

Nàng rốt cuộc hữu kinh vô hiểm rời khỏi cổng phủ thành chủ, nhanh chóng về Đàm trạch.

Lúc này Tiếu Tử vẫn ở Đàm trạch theo nữ chủ nhân. Ninh Tiểu Nhàn đi đưa cơm, Tranh Tranh còn chưa tan học, chính là khoảng thời gian tốt nhất cho hai người ở cùng nhau. Khi nàng trở lại chỉ cảm thấy không khí trong Đàm trạch cực nóng, nhưng nhìn biểu tình của hai người họ tựa hồ Đàm Thanh Hà nhiệt tình hơn, Tiếu Tử vẫn đối đãi với nàng cẩn thận hữu lễ.

Lại nói nhìn phải nhìn trái đều không hiểu loại mặt than như Tiếu Tử có chỗ nào hấp dẫn nữ nhân, bản thân hắn lại đi thương đội, không có chỗ ở cố định, không có cảm giác an toàn mà nữ nhân cần. Aizz, chỉ có thể quy kết vương bát nhìn đậu xanh thấy vừa mắt, đại khái Đàm Thanh Hà là người có thưởng thức kỳ lạ.

Nàng trở về Đàm trạch, nữ chủ nhân kéo nàng hỏi này hỏi nọ, thẳng đến một kẽ hở cũng không lộ mới thở phào nhẹ nhõm. Trực giác Ninh Tiểu Nhàn cho rằng Đàm Thanh Hà biết một chút thân phận của Ôn nhị thiếu, chỉ là nàng chưa từng nói rõ mà thôi, đồng thời cũng mong muốn bí mật này tiếp tục được giữ vững.

Sau đó hai ngày, cơm của Ôn Lương Vũ vẫn do Ninh Tiểu Nhàn đưa, hai người cũng mượn cơ hội nói chuyện với nhau một khoảng thời gian. Ninh Tiểu Nhàn và Ôn nhị thiếu nói chuyện càng nhiều thì càng kinh hãi, một người không bước chân khỏi nhà lại có học thức phong phú, đa dạng như vậy, nghĩ cũng sâu sắc. Trên người hắn, nàng có cảm giác như Ngôn tiên sinh.

Hành động đưa cơm vẫn tiến hành thuận lợi, chỉ là lần cuối cùng, nàng ở trong tiểu lâu của Ôn Lương Vũ nghe thấy có tiếng người nói chuyện. Ở đây dù sao cũng là Ôn phủ, nàng khẽ ho một tiếng, gõ cửa một cái. Tiếng nói chuyện lập tức dừng lại, Ôn Lương Vũ biết là nàng tới ôn hòa nói: “Tiến vào.”

Trong lầu còn một vị trưởng giả, đầu đầy tóc bạc, thân hình hơi béo, nếu không có Cùng Kỳ nhắc nhở nàng thiếu chút nữa đã quên lão nhân có gương mặt hiền lành này là đại tổng quản Ôn phủ. Nhìn thấy nàng tiến vào, Ngô bá nhíu mi trầm tĩnh. Đứng dậy cáo từ, thuận tiện ôm chồng sách trên bàn vào ngực mang đi.

Nàng liếc mắt nhìn, cư nhiên là sổ sách.

Xem ra Ngô bá là một trong ít người biết thân phận của Ôn Lương Vũ, hơn nữa còn là người tự do đi lại trong tiểu viện của hắn. Nhưng lão ôm sổ sách tìm Ôn Lương Vũ là có ý gì đây, nhị công tử nhìn như người rảnh rỗi lại cũng quản sổ sách nội vụ sao?

Nàng tất nhiên không biết, hai canh giờ trước Ngô bá đã tới rồi: “Nhị công tử, theo phân phó của ngài, nửa năm qua lão đã lưu tâm thẩm tra  sổ sách trong phủ suốt bảy năm qua, quả nhiên có khoản tiền không minh bạch với con số rất lớn. Sổ sách lão nghĩ có vấn đề đều mang tới.”

Trong sổ sách đã dùng bút đỏ gạch chân những chỗ dị thường, Ôn Lương Vũ lật xem từng quyển, rất nhanh đã xem xong, sau đó gõ nhẹ ngón trỏ lên mặt bàn, rơi vào trầm tư.