Ninh Tiểu Nhàn Ngự Thần Lục

Quyển 3 - Chương 105: Diệu dụng của Dịch Dung Đan cao cấp

Edit: Tran Phuong
Beta: Tiểu Tuyền

Nàng dùng kim sang dược của mình bôi cho Đàm Thanh Hà, những vết bầm trên lưng nhanh chóng mờ đi, đoán chừng chỉ cần gần nửa ngày thì ngoại thương đều khỏi hẳn. Da lưng mĩ nhân này quả nhiên trắng mịn trơn bóng, nàng cùng giới mà cũng rung động. Xoa vết bầm không tránh khỏi đau nhức, đáng tiếc Tiếu Tử quang minh chính đại đi ra ngoài tránh nghi ngờ, không đặt Đàm Thanh Hà đang cau mày vào mắt.

Thời gian nàng hạ thủ chữa trị, mới phát hiện chân Đàm Thanh Hà bị trẹo rất nghiêm trọng. Ninh Tiểu Nhàn có liều mạng học cũng chỉ là những thủ thuật tháo khớp xương của người khác, có thể tháo dĩ nhiên cũng có thể nắn, cho nên nàng làm một động tác, rất nhanh vết sưng của Đàm Thanh Hà giảm không ít.

Nhưng kim sang được Ninh Tiểu Nhàn tự chế có tốt thế nào đi nữa cũng không quá có tác dụng với nội thương, vết thương này của Đàm Thanh Hà không tĩnh dưỡng vài ba ngày là không được. Vừa nghe lời này, Đàm Thanh Hà nhất thời lộ vẻ khổ sở: “Nếu muốn bắt đầu làm việc thì phải làm thế nào?”

Ninh Tiểu Nhàn ngẩn ra, Tiếu qủa phụ nắm trong tay vài cửa hàng, cũng coi là người giàu, sao còn muốn ra ngoài làm việc? Mĩ nhân này nói nhỏ tự thuật một phen nàng mới biết thì ra chồng đã mất của Đàm Thanh Hà làm việc trong phòng thu chi của phủ thành chủ, lúc bị bệnh, thành chủ có trợ cấp phí sinh hoạt cho cô nhi quả phụ nhà nàng, cho phép nàng tiếp tục làm việc trong phủ. Mỗi ngày nàng làm việc cũng không nặng nhọc, chỉ là đưa cơm cho nhị công tử của thành chủ mà thôi.

Còn có công việc ưu đãi như vậy sao? Nàng ngạc nhiên, nhưng mà nghĩ lại hiển nhiên là Đàm Thanh Hà cần việc làm! Nàng là nữ nhân, lại ở một mình, nếu có tầng quan hệ làm việc trong phủ thành chủ này liền sinh ra một cái ô dù, không ai dám vô cớ động đến nàng. Đây cũng là nguyên nhân trong mấy năm thủ tiết, nàng bị vũ nhục rất nhiều nhưng không thực sự bị xâm hại.

Nghĩ đến đây nàng lại kính phục thành chủ Nham thành thêm một phần, vốn chỉ cho rằng hắn có kế hoạch phát triển thành thị rất độc đáo vậy mà còn chiếu cố vợ của một người làm trong phòng thu chi như vậy. Trong loạn thế, đúng là khó có được.

Tiếu Tử cau mày nói: “Nếu nàng xin nghỉ, tự có người khác đưa cơm. Đường đường là nhị công tử phủ thành chủ, còn có ai dám để hắn đói chứ?”

Đàm Thanh Hà lắc đầu nói: “Hai người không biết đâu. Nhị công tử mắc bệnh không tiện nói, không muốn thấy người lạ, bên người đến một người hầu để sai sử cũng không có. Bảy năm qua đều do ta đưa cơm cho ngài ấy, những người khác đều không được lại gần.”

Ninh Tiểu Nhàn bất động thanh sắc, liếc mắt nhìn Tiếu Tử. Sự khác thường tất có chuyện, nhị công tử này hành tung quỷ bí. Nói không chừng là có quái sự. Tiếu Tử khuyên: “Nhị công tử này quỷ dị như vậy, không bằng bỏ việc đi, miễn dẫn chuyện vào người.”