Ninh Tiểu Nhàn Ngự Thần Lục

Quyển 3 - Chương 104: Kiều diễm

Lời này vừa ra, lại giống như mở ra cái chốt của vòi nước. Ninh Tiểu Nhàn ở trong lòng hắn, từng viên từng viên nước mắt giống như hạt châu bị đứt dây cuồn cuộn rơi xuống, khiến cho y phục của hắn ướt một mảng lớn. Kỳ thực trải qua mấy lần vừa rồi, trong đầu nàng trống rỗng, vẫn chưa phục hồi lại được tinh thần. Cho đến khi Trường Thiên ôm nàng vào trong ngực, chẳng biết tại sao trong lòng lại nổi lên một trận chua xót, lỗ mũi cũng chua chua, chính là không nhịn được muốn rơi nước mắt.

Nếu ngươi hỏi nàng tại sao muốn khóc, thật ra thì nàng cũng không biết…. Đại khái là oan ức, là không cam lòng, là nghĩ lại thấy sợ, hoặc là còn cái gì nữa nhưng không giải thích được, bởi vì hành động của Trường Thiên, không trải qua suy nghĩ liền bộc phát, khóc đến trời đất tối sầm. Nhưng không phải là cái mà Trường Thiên lường trước, nàng đang ở trong những tâm tình này, cũng không chỉ là tức giận. Hai cái đánh hắn ban tặng cho nàng, khiến cái mông của nàng tê dại một hồi, hành động ăn bớt lén lút sau đó của hắn cũng không bị phát hiện. Thật ra thì, cho dù nàng phát hiện, có lẽ cũng không có phản ứng khác đi.

Nàng một mực gào khóc một trận thật lớn, không giống như những nữ nhân khác kêu trời gọi đất, chẳng qua là lặng yên nghẹn ngào rơi lệ, thỉnh thoảng còn hic hic khụt khịt cái mũi, càng khiến tim Trường Thiên co rút đau đớn theo, do đó cũng không ngại mà biết được: “Nha đầu này, thật đúng trở thành tâm ma của mình rồi!”

Qua hơn nửa khắc đồng hồ, tiếng thở hổn hển của nàng mới dần dần bình phục xuống. Trường Thiên cũng thấy nàng khóc gần đủ rồi, mới đào nàng từ trong ngực mình lên, không ngoài dự liệu liền nhìn được khuôn mặt nàng đã biến thành mặt mèo hoa.

Hắn không nhịn được nói lời ác độc: “Xấu chết đi được!”

Ninh Tiểu Nhàn sợ nhất là nghe được từ “Xấu” ở trong miệng hắn, vội vàng đưa tay lên lau mặt, lại bị hắn một phát bắt được. Ngay sau đó trên mặt cảm nhận được một trận mát  mẻ, nước mắt cũng không nhìn thấy nữa. Nàng biết, pháp thuật này gọi là “Thuật vệ sinh”.

“Được rồi.” Tiếng nói của hắn trầm thấp. Nghĩ một đằng nói một nẻo. Hiện tại cái mũi của nàng hồng hồng. Hốc mắt cũng hồng hồng, thật sự mà nói thì không có xinh đẹp cho lắm, nhưng ánh mắt được nước mắt tẩy qua lại càng thêm đen nhánh tỏa sáng, để cho hắn không nhịn được nhớ đến một câu thơ mà hắn đã từng xem trong một quyển sách, tên là “Bầu trời sau cơn mưa”; nàng vừa rồi cắn môi khóc thật lâu, hiện tại trên cánh môi hồng nhuận vẫn còn giữ lại dấu răng, để cho hắn nghĩ muốn duỗi ngón tay ra thay nàng vuốt lên.

Hắn cũng theo bản năng liền làm như vậy. Nàng ngơ ngác nhìn hắn vươn ngón tay thon dài, nhẹ nhàng mơn trớn trên môi nàng. Đầu ngón tay của hắn rõ ràng có chút lạnh như băng, lại giống như ngọn lửa nhỏ, lại dẫn đến cảm xúc nóng rực. Hắn nhẹ nhàng mơn trớn môi đỏ mọng của nàng, mũi ngọc. Vừa giúp nàng đẩy tóc mai tán loạn trên trán, động tác cực kỳ dịu dàng. Nàng chẳng bao giờ nghĩ tới, Trường Thiên lại có một mặt dịu dàng như vậy.

Hắn đưa ngón tay nhẹ nhàng cảm nhận sự trơn bóng mềm nhẵn của gương mặt giai nhân. Ninh Tiểu Nhàn cầm tay của hắn, nhưng không dùng sức, ngược lại thích ý than nhẹ một tiếng. Nhắm mắt lại hưởng thụ sự vuốt ve của hắn, trong lòng mơ mơ màng màng cảm thấy kỳ quái: “Ta cũng nhắm mắt lại rồi. Làm sao lại cảm nhận được hắn đang chăm chú nhìn cơ chứ? ”

Trên mặt của nàng. Cũng có thể cảm giác được hơi thở của Trường Thiên, biết hắn cách mình rất gần, rất gần. Khoảng cách gần như vậy, nàng càng không có dũng khí mở mắt đối diện với đôi mắt màu vàng kia.