Ninh Tiểu Nhàn Ngự Thần Lục

Quyển 3 - Chương 99: Tác hợp

Edit: Hoa vô tử
Beta: Tiểu Tuyền

Nhưng mà với Đàm Thanh Hà thì không giống a. Hai năm trước lúc vào ở nhà tiểu viện này, hắn từng ở lại chỗ nàng ăn cơm xong, từ đó về sau hai người rảnh rỗi sẽ nói chuyện phím, chưa từng đứt đoạn. Dù là thế giới này lễ giáo không giống như ở Hoa Hạ kia, nhưng cũng có thể làm bức tử người đang sống, Đàm Thanh Hà là một nữ nhân trong nhà suốt ngày bị người ta ở sau lưng chỉ trỏ, phải thừa nhận bao nhiêu áp lực tâm lý đều có thể hiểu được. Từ đó trở đi, hắn liền cẩn thận hơn nhiều, không một mình đi tìm nàng.

Nàng khẽ hừ nhẹ một tiếng nhưng vẫn dẫn hắn đi gõ cửa Đàm gia. Ai bảo nàng tâm địa mềm chứ? Sinh vật không phải bình thường trốn ở trong Thần Ma ngục nghe lén hiện tại đã biến thành hai cái rồi, Cùng Kỳ đang chê cười loài người thực sĩ diện cãi láo, nàng chỉ làm như không nghe thấy.

Cửa quả nhiên mở ra, nhưng mà mở cửa không phải là Đàm Thanh Hà, mà là tiểu nam hài Tranh Tranh hơn bảy tuổi. Hắn thấy Ninh Tiểu Nhàn vốn là sững sờ, sau đó liền thấy được Tiếu Tử sau nàng.

“Hoa thúc thúc!” Cũng không biết có cái gì xúc động, tiểu quỷ này bẹp miệng một cái, trong mắt liền hiện lên nước mắt.

Tiếu Tử bước một bước dài lên trước, ngồi xổm xuống nhìn mặt hắn, lạnh lùng nói: “Ai đánh ngươi?” Hắn vốn là người hỉ nộ không lộ, nhưng lần này trở lại, lại là người nộ khí bừng bừng.

Má phải của Tranh Tranh sưng to lên, trên mắt có một khối tím đen lớn, hiển nhiên là bị đánh không nhẹ. Y phục của bé cũng không chỉnh tề, như là bị xô đẩy qua. Một em bé phấn điêu ngọc mài lại giống như lăn lộn mấy vòng ở trên đất, làm cho người ta nhìn thấy cũng sinh lòng thương yêu.

Tiếu Tử không hỏi còn tốt, vừa hỏi làm cho Tranh Tranh bị kích động hốc mắt lại đỏ lên, cái đầu nhỏ cúi vào trong ngực Tiếu Tử. Ninh Tiểu Nhàn đứng bên cạnh, chỉ liếc mắt nhìn lên trời, một màn phụ từ tử hiếu này thật sự cảm động lòng người, nhưng mà : “Ở cửa lớn người đến người đi rất là bất tiện! Chúng ta vào phòng rồi nói có được không?”

Mặt già của Tiếu Tử đỏ lên, vội vàng ôm tiểu nam hài vào trong sân, quay người đóng cửa lại.

Vừa hỏi mới biết được, hôm nay học đường tan học sớm, trên đường về nhà Tranh Tranh bị mấy tiểu đồng học cười cợt một đường, nói hắn là thứ hài tử không có cha, còn nói mẹ hắn trời sinh phong lưu, sớm ở bên ngoài vụng trộm có nam nhân. Nam tử hán nho nhỏ cũng có tôn nghiêm, trong miệng đối phương vũ nhục lại là mẫu thân hắn kính yêu nhất, cái này sao có thể chịu? Vì vậy hắn liền không muốn sống mà nhào tới, tiểu tử kia ngồi nói châm chọc nói được vui vẻ, thình lình bị hắn đánh một quyền vào miệng, bởi vậy mở ra màn đánh nhau.

“Lẽ nào lại như vậy!” Tiếu Tử nện một quyền ở trên mặt bàn. Cái bàn đáng thương vang lên một tiếng cót két, mém chút là bị nện đổ. Tiểu hài nhi làm sao hiểu được những cái này, tám phần là người lớn trong nhà dạy đấy. Vừa nghĩ tới Đàm tỷ xử thế trong sạch, lại bị mấy ánh mắt nói bừa như vậy, trong lòng hắn rất khó chịu bực mình.

Khi dễ Tranh Tranh là mấy tiểu hài tử,hắn có thể làm sao đây? Vung mạnh nắm đấm đánh mấy hài tử cũng không phải chuyện nam tử trưởng thành nên làm. Nhưng mà Tranh Tranh vừa khóc thương tâm như vậy, hắn nhìn thấy rất đau lòng, mà miệng hắn lại cứ vụng về, ngoại trừ “đừng khóc, đừng khóc” ra, thật sự là tìm không ra từ mà an ủi hài tử.

Ninh Tiểu Nhàn cảm giác mình nhìn không được nữa rồi. Hai nam nhân một lớn một nhỏ này vừa bắt đầu còn nói mấy câu, càng đi về sau càng là “ nhìn nhau không nói gì”. Một cái nước mắt lưng tròng, một cái cẩn ngôn chất phác, quả thực là tựa như trước mắt nàng đang diễn màng kịch câm vậy.

Nàng thở dài, đem nam hài từ trong ngực Tiếu Tử đào ra, nhìn qua ánh mắt của hắn nói: “ Tranh Tranh, có mấy hài tử khi dễ đệ?”